1.24.2013

Tro tàn rực rỡ

Lúc đó nửa đêm rồi, lửa cao ngọn lắm. Cao hơn đọt dừa. Tàn đóm tán loạn mỗi khi gió thổi qua quăng quật đống lửa. Mấy cây trúc ven vách chịu nóng không nổi, vặn xoắn lại trước khi nổ như pháo chuột. Lần này nhà không lợp ngói nên không nghe ngói nổ, lửa cháy coi bộ êm đềm. Không giống như cây rơm trước sân cháy bạo phát bạo tàn, nhà của Tam và Nhàn cháy rất lâu, ánh sáng của nó rọi xa đến tận từng nóc nhà của xóm Thơm Rơm.

“Cô lại bỏ chị em con Tí để chạy lại đó ? Đã nói rồi, hay ho gì mà nửa đêm lặn lội…”, chồng càu nhàu trong tiếng võng đưa kèn kẹt. Em ấn mạnh thớt gỗ trên vào trái chuối, hai bả vai ê ẩm. Hôm nay chắc lại mưa chiều, mớ chuối ép phơi không đặng nắng, thâm xịt lại dưới bóng mây cụm ba cụm bảy. Mùi mật chuối đặc sệt trong sân, đầu mũi em như ướt đẫm đường.

- Ông Tam đốt nhà phải đến năm lần rồi  – Em nhẩm tính bằng mấy ngón tay đen kịt mủ chuối.

- Thì lần nào cũng như lần nấy, mắc gì phải coi.

Không phải, chồng chưa từng nhìn thấy một đám cháy nào nên chẳng biết mỗi đống lửa mang một mùi khác nhau. Mùi những con mối cánh bén lửa, mùi lá mục, hay mùi nhựa khét xộc ra từ tấm bạt xóc nóc nhà và những sợi dây câu. Em phân biệt được đám cháy nào có mùi những con chuột bị nướng trui trên mái ngói, hay những cái trứng kiến quá lửa, đám cháy nào lẫn khuất mùi cơm sôi do Nhàn đang bắc nồi cơm lên bếp thì đằng trước Tam rê quẹt gas vào mái lá… Em có thể nhớ mồn một những lần nhà Nhàn cháy, nhớ bao lâu thì đám cháy rụi đi. Và tàn tro của chúng cũng khác nhau, ít dần ít dần, có khi gom lại không đầy hai thúng. Đám cháy đầu, nhà Nhàn còn trơ được bộ cột cái cháy xém và những mảnh ngói vỡ ám khói. Ngôi nhà tương đối khang trang đó, là quà ra riêng hai bên sui gia góp lại. Sau này, lửa nhấm nháp đến trơ ra nền đất rám mặt, vì nhà của vợ chồng Nhàn ngày càng tạm bợ. Nhàn cười, nói với em, “trước sau gì anh Tam cũng đốt, làm tử tế chi uổng công. Tụi này cũng đâu có khá giả gì”. Và cái tối vừa rồi, thứ dào dạt tan đi trong lửa, chỉ là cái chòi cột cặm, không hơn.

- Nhưng nó cháy lâu lắm, lâu nhất từ trước tới giờ.

Em nói, khi hai bả vai đau nhừ nhẫm lại gồng lên lần nữa. Trái chuối bẹt ra như một bàn tay xòe. Nghe cái mùi tóc hơi tanh cá và khét nắng của chồng phảng phất ở lưng. Mai chồng đi, mùi ấy còn vướng vất lại trên võng đến cả tuần, hành hạ em tới ổ.

Em thường kể lại mấy vụ cháy Tam gây ra, vì chồng không bao giờ chạy đến đó, kể cả lúc ghe biển vào bờ và chồng về thăm nhà. Tỉnh rụi và dửng dưng, như vợ chồng Nhàn chưa bao giờ là xóm giềng, bè bạn. Dù vậy, em lại nghĩ là chồng muốn biết chuyện Nhàn làm gì sau mỗi bận nhà cửa hóa tro than.

- Chị Nhàn không khóc đâu, tỉnh bơ luôn…

Bới tàn tích ra chỉ mấy cái nồi cà ràng còn nguyên vẹn, chị đi dài xóm xin gạo, mót mớ củi ngoài sân nấu cơm. Ăn cái đã, rồi sống tiếp. Tam không bao giờ ăn cùng, anh không đói. No nê thỏa thuê, bụng căng đầy lửa, anh ngủ đến cả ngày sau. Nằm vạ vật bất cứ chỗ nào.    

Nhàn không bao giờ xin gạo ở nhà em, nhưng có lần hỏi mua ít lá dừa nước. Em bảo tụi mình với nhau mà bán chác gì, em cho, có mấy cây so đũa bên hè, chị đốn luôn đi. Nhàn nhặt nhạnh, kết lại cái tổ đủ hai vợ chồng chị chui ra chui vào. Nhìn chị kéo mớ lá về, đuôi lá quét lên cỏ một vệt ướt đẫm, em không làm sao nhịn được việc nghĩ đến kết cuộc của chúng : một đống tro than. Ý nghĩ ấy nếu biến thành lời người ta sẽ cho em là đứa ăn nói xui xẻo, trù ếm. Nhưng ở cái xóm Thơm Rơm này, ai mà không biết Tam say xỉn suốt ngày, và những lúc ấy anh ta hay lên cơn tủi thân. Chỉ vì Nhàn mệt quá ngủ quên không ngồi chờ bên cửa, chỉ vì con chó hàng xóm sủa dữ quá, và Tam nghĩ “nó khinh ta”, hay vì cái rễ cây me tây gồ lên khỏi mặt đường làm anh ta vấp té.

- Phải khóc được thì tôi đâu có đốt nhà. Tam phân trần, mặt hiền queo xẻn lẻn.

Má Tam bảo Nhàn bỏ thằng trời đánh phứt cho rồi. Bây muốn ở vậy thì ở với má, bằng không lấy chồng khác má cũng cúng heo ăn mừng. Chị kêu trời đất, con mà bỏ ai cất nhà cho ảnh đốt, lỡ đốt nhà hàng xóm, kỳ lắm. Bà già đó thở hắt ra, điệu bộ của ông thầy lang đứng trước con bệnh không thuốc chữa, sau khi dỗ dành chúng tôi đã cố gắng hết sức. Từ phát hiện ra chồng có thể tủi thân chỉ vì cọng cỏ, ngọn gió chướng, tiếng chim kêu nước… Nhàn mang gởi những thứ chị nghĩ là cần thiết, để lúc lửa bén nóc nhà chị chỉ cần vơ lấy cái kẹp tóc, rồi lách mình khỏi đám cháy sắp bùng lên, chị kiếm một chỗ ngồi nhìn Tam.

Nhưng trong mắt Tam chỉ có đám cháy rực rỡ. Không có Nhàn. Như mọi đàn ông ở cái xó quê này, họ thường không còn nhìn thấy vợ mình chỉ sau đám cưới vài ba tháng, nhiều lắm là vài ba năm. Có khi đứng, khi quỳ, giữ một khoảng cách vừa phải với lửa, Tam say đắm, tê mê ngắm chúng cho đến khi những cái lưỡi đỏ khát thèm liếm láp đến mẫu gỗ cuối cùng. Vẻ mặt rạo rực đó là của một con người khác, không còn là thằng Tam nghèo, chịu nhiều mất mát. Xóm giềng hồi đầu còn xúm lại tát nước cứu nhà, rồi thấy thằng chồng say sưa đứng ngó mái lá bị lửa ăn rào rào, và con vợ thì đắm đuối nhìn chồng, cả hai không có vẻ gì xa xót. Bà con nản, “thôi kệ cha cái tụi mắc đằng dưới, nghèo mạt rệp không lo, đốt nhà coi chơi là sao là sao là sao ?”

Em cũng đến đám cháy như một người coi hát. Vở tuồng của những con người đổ nát. Hồi con Tí còn nhỏ, em bồng nó theo, rồi kệ nó ngủ trên tay, em ở đó cho đến khi lửa rụi tàn. Thứ ánh sáng lộng lẫy đó xáo động em đến cả mấy tháng sau. Em thấy mình chính là Nhàn kia, một con đàn bà thèm khát được chồng nhìn thấy.

Em, chồng và Tam, Nhàn cưới nhau cùng năm. Tam và Nhàn cưới trước, hai bảy tháng hai. Em nhớ vì đêm hai sáu đi đám đãi bạn ở nhà Nhàn về, em và chồng (lúc ấy chưa gọi là chồng) cùng say, ngọn đuốc trên tay anh lắc lư trên con đường xóm. Rồi tự dưng anh dừng lại, nhìn em mê dại. Cái nhìn ngây ngất và bừng cháy ngay cả khi anh quăng con cúi xuống sông. Tàn đóm lịm trong làn nước tối thẫm. Một cách dứt khoát, anh vùi em vào trong một đống rơm, vùi vào giữa hai đùi em cơn cơn nóng hổi.

Năm đó em mười bảy tuổi, bốn tháng sau mới biết mình đang mang bầu. Suốt từ cái đêm nằm trên rơm đến khi bụng em phình ra không cứu vãn được, anh không gặp em. Anh ngoắc tàu đò ra cửa Gành Hào đi bạn cho ghe biển. Chán ruộng đồng rồi, ra chơi với biển, anh bảo vậy. Chắc nụi, như một lời thề. Như một cuộc trốn chạy. Một bữa má anh nhắn tàu đò kêu thằng con về gấp. Về cưới vợ. Bụng con nhỏ chang bang rồi. Chắc anh mất nhiều thời gian mới nhớ ra con nhỏ mà má nói là em, nhớ ra một đêm tối trời, say, đuốc chìm trên mặt nước, và mấy cọng rơm cứ cọ vào bẹn nhột ran.

Đám cưới rước dâu bằng cửa sau, em lủn tủn tròn quay với cái bụng đội áo. Cái khác biệt duy nhất mà đám cưới mang lại là em chuyển sang nhà chồng sống, phụ mẹ chồng ép chuối phơi khô, bán cho thương lái. Chồng lại đi biển. Em nối xứ Thơm Rơm vào chồng bằng những câu chuyện kể, lúc hết con nước, chồng về. Ờ, cái hôm em sanh con Tí, trăng sáng lắm, nằm trên xuồng ra trạm xá, em cứ nghĩ chắc là đẻ trên xuồng. Con nhỏ thiệt lì, láu ăn nữa, đem ra là mút tay chóc chóc. Em lo là mẹ lẫn, hôm rồi lấy dầu lửa nhỏ mắt, gần đui. Chị Nhàn sinh đứa thứ hai hơi khó, em bé chết lưu. Em đi thăm thấy chị cứ nằm co, kệ sữa ướt đầm đìa áo. Ông Tam dạo này hay nhậu.
Em kể và kể, vờ như bâng quơ, chuyện nọ xọ chuyện kia, như nhớ gì nói nấy. Như không phải em ấp ủ từng đêm trên cái giường trống hoác, những gì nên kể, những gì mà em nghĩ chồng muốn biết nhất. Chúng làm chồng muốn về nhà, để nghe. Cũng vài ba lần em hy vọng một vài câu chuyện nào đấy sẽ làm chồng nhìn em ngây say như tối ấy, cái nhìn mà vì nó em đã không kêu khi lưng trần chìm lút trong tấm thảm rơm. Cả khi anh nấc lên và đổ sụp xuống da thịt nhễ nhại của em mấy tiếng Nhàn, Nhàn ơi. Em không kêu, chỉ tự gỡ mấy cọng rơm trên tóc, tự cài cúc áo, và lẳng lặng về. Ngồi đòng đưa trên cây khế mỗi khi thấy thèm chua, em nhấm nháp cái ánh mắt nóng rực kia, dù biết vốn cũng không phải vì mình và cho mình. Nhưng có sao đâu, đêm đó bóng em in mắt anh, trọn vẹn. Ý nghĩ đó làm em không khóc cả khi ba em bắt nằm dài ra bộ ngựa đánh bằng bất cứ gì ông vớ được trong tay. Lúc ấy bụng đội lên làm người em không làm sao sát ván, đầu và chân như hai phía của bập bênh, nhừ nhẫm vì roi vọt.

Nhưng cái nhìn đó không bao giờ em còn thấy lại. Cả khi em nói anh ơi con Tí lại có em rồi, đạp mạnh lắm, chắc con trai. Mắt chồng vẫn tối, lạnh, sâu. Sau mỗi chuyến đi biển chồng về, tiếng võng lại  nghiến mòn đêm. Cho nhà có tiếng người, cho nó giống một gia đình đúng nghĩa, tiếng đàn bà nói rốp rẻn, đàn ông khạc nhổ và trẻ con cười, em lại kể chuyện, mong lấp đầy khoảng lặng. Má sưng phổi vừa nằm ở nhà thương huyện cả tuần. Cô giáo chọn con Tí đi thi viết chữ đẹp cấp xã. Thằng Lanh thì mọc được sáu cái răng. Hôm chị Nhàn vớt con Hoa dưới mé kinh lên, ông Tam đang gặt. Nghe người ta kêu, ông chạy về đánh Nhàn lăn ra đất, đạp túi bụi vào bụng chị, xong cứ ôm xác con không chịu buông.

Có hồi em thấy tuyệt vọng, đó là lúc em không biết nói gì lúc chồng về nằm cuộn trên võng như chui vào kén. Tẻ nhạt hết sức nói cái xóm Thơm Rơm này, nơi những người đàn ông ngập trong rượu và mối lo thất mùa rớt giá, con cái ốm đau; nơi những người đàn bà suốt ngày cắm mặt vá víu những chỗ rách trong nhà. Chị Nhàn ít ra đường, em không thể tả cho chồng nghe giờ chị ốm hay đen, ăn mặc như xưa hay rách rưới, vẫn cười hay khóe miệng đìu hiu.

Rồi Tam gây ra đám cháy đầu tiên. Người ta vẫn nhắc về nó như một sự kiện lớn của xóm Thơm Rơm, ngay cả khi chiến tranh cũng không thấy cháy lớn như vậy. Cháy trụi. Không còn gì. Những đám cháy sau này không gây ấn tượng sâu sắc cho họ nữa, nhàm rồi. Ngọn lửa chỉ khuấy đảo cái đời sống bình lặng và tù đọng của họ được một lần đó thôi. Chỉ mỗi em quan tâm, mỗi em biết không đám cháy nào giống hệt đám cháy nào.

Chị Nhàn đi đâu thấy có cái cây nào cặm cột được đều vác về quăng xuống ao ngâm, biết thể nào cũng xài tới. Những chi tiết này, chắc em đã kể nhiều lần, cái khó nhất là giữ vẻ bình thản. Ông Tam vẫn thường lang thang ngoài đường lúc nửa đêm, lè nhè chửi rủa chiếc xuồng vuột dây trôi mất, chửi đom đóm, chửi rạ rơm vướng chân.

- Nhưng sau lần cháy này, ông Tam sẽ không đốt nhà nữa.

Em cố giấu nỗi tiếc nuối với cái ý nghĩ, từ giờ mình chẳng còn vụ nhà cháy để kể. Điều đó có nghĩa chồng không về nữa, biết đâu. Ngồi kỳ cọ bàn tay đầy sẹo, trong nỗi đau đớn và nhẹ nhõm, trong cái trưa Thơm Rơm thẳng căng vắng rợn, trong tiếng đập cánh của những con ong vàng sà xuống hút mật chuối đang tươm ra, với cảm giác cắt nhát kéo vào sợi dây diều, em nói với người đàn ông cuộn trong kén chi tiết cuối cùng,  

- Nhàn đã không chạy ra khỏi đống lửa như mọi khi, anh à ! Không biết chị thấy mệt rồi hay vì nghĩ chỉ ở giữa đám cháy Tam mới nhìn thấy chị. 

1.06.2013

Vì không muốn mất đi cảm xúc lúc này...

Vừa xem xong batman dark knight. Lâu rồi mới có thứ bắt mình phải sai mê. Dán mắt vào như v. :p
Vì mình không phải là một nhà phê bình. Nên mình k dám phán gì hết. Chỉ là thèm đc lưu giữ những cảm xúc của bộ phim lại thôi. Âm ỉ trong đầu. Joker tuyệt vời quá làm gheb tị mất r. :) RIP mong chú an nghỉ và có thể tự hào về 1 kiệt tác chú đã tạo ra.

12.30.2012

Nguyễn Hoàng Hiếu

Chuyện của mình thì mình phải tự giải quyết. :) Cứ nhờ bé Quyên hoài là sao ta.
Đêm! đáng lẽ là h mình phải ngủ. Để mai còn đi thi sớm, dù gì thì cũng rất là mệt vì phải đi xe buổi sáng r. nhưng mà... :(( Cứ nghĩ về chuyện tụi mình, về anh và em mà mình không thể nào ngủ được. Blog cũng lâu quá không vào rồi. 
hic! Có nhiều thói quen thay đổi quá. Mà xấu xí thêm thì có vẻ nhiều hơn. 
Có nhiều lúc muốn bay nhảy chỗ này chỗ nọ rồi lại vì chính cái sức ì, cái tật làm biếng k biết lấy đâu ra nữa.
Ừa, thì cũng bởi vì mình lo sợ những thứ không bền, đi đó, r cũng phải về, rồi lại phải mất hút cảnh vật ấy, con người ấy... và... không còn nhìn được cả chính bản thân mình lúc đó nữa. :(
Phải làm sao bh! mình nhìn lại thấy mình thật là tồi. thật là tệ. Không tin nổi những đổi thay trong suy nghĩ và hành động. :((
Biết là viết blog là than, nhưng mà than 1 mình thì đâu có phiền tới ai đâu. Than thì sao. Vì quá bất lực trước nhiều điều, vì biết phải cố gắng thay đổi vài thứ. Nên mới than thôi. 
:(
Thôi đi ngủ. Có người giận rồi. T_T

12.21.2012

Bà QUyên'list

1. Ngủ trước 12 h T_T
2. Không được bỏ bữa. @@!
3. Ít chơi game. =.=!
4. Đang đi xe không đc nt. -_-!
5. Nhậu ít (dịp đặc biệt :-? )
6. Đi học av.
7. Chăm làm bt hơn (không đc để nước tới chân mới nhảy. :-*)
8.Không được để nhạc suốt đêm.
9. mess fb mỗi ngày.
10. Hổng đc deactiv fb.

9.06.2012

Rời Một Mùa Yêu…

Có những đêm tôi nằm nghe một khúc nhạc không lời nào đó từ Woim mà thấy lòng mình dậy sóng. Kỳ lạ thật, nhạc không lời lại đổ đầy chữ vào tim tôi theo cách của nó. Giống như cách tôi mải miết đi nhiều nơi thì càng thấy gần lại với lòng mình. Những chuyến đi của tôi không giống ai cả, không phô trương ồn ã hay tìm thú vui, tôi lặng lẽ dùng từng giây phút của cuộc đời theo cách riêng đôi chút kỳ quặc. Như rất nhiều lần tôi tránh nhìn hoàng hôn, vì khi đó tôi biết mình đã đi qua một ngày, dù ngày đó tôi sống có trọn vẹn hay không, tôi vẫn gần cuộc chết thêm chút nữa…


8.29.2012

Tùy Hứng là một từ đẹp - Phải không ?

Viết gì giờ nhỉ :)
Lâu ùi ko vào blog.! Người ta hắt hủi blog phải ko ? Người ta bỏ đi hết rồi.
Mình cũng bận bịu với những dự định...!! Đam mê với những thứ đâu đâu ko.
:< Nhớ Quyên quá mất... :) Người yêu "bự chảng" của tui :))
Đã bảo là tùy hứng thì viết gì thì viết nhé.
Tự nhiên muốn học tiếng anh tha thiết.. :| Mình hy vọng có thể đam mê 1 thứ ngoại ngữ như một người nào đó.
Sắp tháng 9 rồi. Tựu trường, nếu là 3,4 năm trước thì nôn lắm nhé... bao nhiêu năm ùi chưa biết tới cái nghỉ hè.
Ừ thì mình chỉ muốn viết 1 điều gì đó. Để đầu óc ko già cỗi. Để còn thấy vui mà như ngày nào! Viết để lưu giữ những điều riêng.
Kỉ niệm viết ra! Ít nhiều cũng mất :< buồn bã vậy đó...
...
...
...
Lâu rồi bị bà vợ già lùn mập ú, hay ghen hay đánh, có bàn tay nhỏ bé cấm dùm dấu 3 chấm. Nhớ cái thói quen đó gê lun :))
End nhé. ngắn thôi. :(

7.12.2012

What goes around come around

Hmm!! anh đang nghe bài này nên sẽ đặt titlelà vậy.
Ko sao cả... :< a buồn gê chứ chẳng sao gì... hic!!!
Anh đành gỡ cái in rela sang single thôi...
:)
Chẳng sao cả... :<
Lần nào em làm anh đau cũng là lúc anh mệt mỏi nhất vậy ngốc... Anh cần em lúc này... vậy mà...
Haiz.... Anh thương em nhé... thương thật nhiều... em đừng bỏ anh. A nói, a... van xin.
Sao em ko nhìn thoáng 1 chút đi, sao em cứ đặt áp lực cho mình là làm người yêu phải thế này thế nọ... như vậy có phải tự đặt khó khăn cho bản thân ko chứ... ghét thật... hic!!!
ko sao đâu...
KHÔNG SAO ĐÂU
Tự nhiên bạn Hiếu muốn đập phá cái gì quá à... Grr!!! Điên gê lun á...
hìhì!!! bạn Quyên đi chơi vui vẻ... Bạn Hiếu mến bạn Quyên nhất cơ.... :((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((
12.07.2012

6.14.2012

Dành cho em

Để public lại chẳng dám nói thật lòng mình... nhưng hôm nay hứa sẽ thật...:)
Vợ à, nếu em chấpnhận làm vợ anh:

[~P0r :) ]-[I'm yOurs]:x quyen95: a muon cuoi e that hở
Vanity of Vanities: ừ
Vanity of Vanities: chiu ko
[~P0r :) ]-[I'm yOurs]:x quyen95: chịu
[~P0r :) ]-[I'm yOurs]:x quyen95: *ôm*
Vanity of Vanities: *hun*
:)
thì anh hứa blog này chỉ dành cho mình em thôi nhé... tới khi nào con trai (gái) xuất hiện... thì phải chia với chúng nó đó...
.
Đã hẹn là suốt đời... thì mãi là vậy... nhớ nhé...
.
Nhớ nhau mà ko ở bên nhau.... nhiều điều lắm... ko phải vì ko muốn mà vì lý trí ko cho phép...
"Nhớ mấy lần ngón tay đang vào nhau" :"> nhớ mãi câu nói này... vì nó a có ở đâu, làm gì... ra sao... cũng sẽ, cũng luôn luôn tìm đến em.
.
ko phải là anh tìm ra em... mà em tìm ra anh... đúng ko:) tìm ra anh thì anh mãi là của em... làm sao ai đó cướp đi được. dù... ai đó xinh xắn, đáng iu cỡ nào. tìm ra anh thì ko gì có thể cướp đi được... dù đó là thời gian... điều anh sợ nhất.
Hứa với nhau nhiều điều... xin lỗi cũng nhiều, nước mắt cũng nhiều... ai bảo anh chưa từng rơi nước mắt nhỉ... a cũng biết khóc đó *cười* những chuyện ko vui thì nơi đâu chẳng có... tập chấp nhận và làm quen đi em.
17 tuổi... sợ! a sợ 17 tuổi... những ngày đó tăm tối. a hờ hững nhiều thứ, nhiều người... gia đình và bạn bè... còn 17 tuổi của em tươi sáng lắm... học thêm túi bụi nhé... rồi vẽ nè... rồi bạn bè vây quanh... là trái táo của Nhím, trà sữa, tươi tắn... ngồi ôm tivi :), có ba có mẹ trong bữa cơm, có bé Như chọc ghẹo suốt ngày... Vì hình như còn có 1 người để mơ về 1 tương lai màu hồng dù cuộc sống khá phũ phàng pk.
.
Viết dòng chữ... ko phải để tiếc nuối hôm qua... nhưng... anh sẽ thật sự tiếc nuối nếu hôm nay ko cố gắng, để rồi ngày mai sẽ mất em... 1 chân tình khó tìm gặp...
.
Viết cho em!! người con gái anh thương...

6.09.2012

Sau Cuối

Anh trả em về cho tàn cây
Chúng mình từng ghé thăm mùa hạ trước
Những chiếc lá xanh đã rụng về đâu nào ai biết được
Chỉ còn những xác xơ cành
Trơ trụi, bơ vơ 


Anh trả em về góc quán cũ ngày xưa
Bàn ghế liêu xiêu
Buổi chiều bỏng rát
Chỗ cũ thường ngồi
Giờ mình em hai tay gầy ôm mặt
Ngước lên nhìn
Chiều đã tắt từ lâu 


Anh trả em về cho những đêm thâu
Ngọn đèn say chếnh choáng
Em khe khẽ cười
Đêm trắng mồ côi
Bàn tay tung yêu thương lên trời,
Yêu thương hóa thân thành những vì sao sáng
Huyễn hoặc xa xôi


Và anh
Đã trả lại em rồi
Khối cô đơn đầy ắp
Những ngày xưa

4.22.2012

Ngày buồn... và mưa :(


    • about an hour ago
      Grin Chó
      • Cho e thời gian của 1 bài hát để nhữg cái ôm là mãi mãi.để e có thể vượt qua đc ranh gjới của a.một bài hát chưa hết mà a.e ngĩ gjữa a va e đã có 1 sự tin tưởng tuyệt đối.v mà...e k bk nói j.a,e thất vọng.thôi thì a mún s cũg đc.có lẽ tất cả nhữg j e dành cho a vẫn chưa đủ để có đc niềm tin của a.
    • about an hour ago
      Grin Chó
      • E ngĩ cái relationship kia cũng đủ để nói cho cả thế gjới bk rằng e có a r đấy.nhưg hình như e nhầm r p k.a có nhớ e đã từng nói e cần và k thể thjếu a.chắc cũg chỉ là hờ hững thôi a nhỉ.a ko ngốc như bạn a nói đâu.có e là ngốc vì đã k nge lời con nhím thôi.nó bảo đừg wen ng lạ.trc h cái j nó phản đối e đều nge theo.v mà...ngĩ...chưa bh xem a là ng lạ...
    • about an hour ago
      Grin Chó
      • Mún cùng a làm nhjều thứ lắm.mún mỗi ngày tự tay nấu cho a,mún mua cho a áo khoác,mún dẫn a đi khắp cái sài gòn này.nhưg mà xa xôi wá a nhj.xét cho cùng e cũng chỉ là 1 gjấc mơ.nãy h e đã tránh từ này.và gần như đã xoá nó khỏi từ điển của a.nhưng...mình chia tay a nhé.để a khỏ phải nhọc lòng vì e nữa.có lẽ ta vẫn k đủ mạnh mẽ để vượt qua thử thách này,3 ngày nữa s mà xa wá.thương a!

4.18.2012

:(

Mình buồn, :( vì người ta vô tâm... mình chờ và lo lắng cả buổi trưa, rốt cuộc, người ta chưa ăn cơm, nón cũng ko đội... đôi khi mình thấy mình bất lực. Ngốc! chẳng phải e lúc nào cũng bảo anh này nọ. nhưng sao e :<
a ghét cái tính ấy.... a mệt rồi... a buồn gê...hic hic hic!!! T.T
hôm nay chắc lại ko ra gì r. im lặng hy vọng sẽ giải quyết được hết em à...  mai e còn thi nữa mà, a ko muốn vì a mà e điểm xấu...
Vì a.... 2 chữ đó thật tự tin... haiz... có thể a chẳng là gì cả... đúng vậy.! chẳng là gì cả... ngay cả việc tin tưởng để chia sẻ e cũng ko làm đc... a phải làm sao đây... e chia sẽ a sẽ trách e ư... hay mắng e, a khinh e. a đâu phải hạng ng đó...
vì cái gì mà mình cứ phải cãi nhau ntn...ko ổn chút nào cả...
hic!!!!1






1



13
23;12
3;12
3'
312'3
12'3
12'
12'3
12'3
12'3
12'3

dsa
f;s
gl
fqđâsd
áđá
áđá'a
d'a
d'á
d'á
d'a
d
2e
2e
12r.3
12
r
.f
qr
/
qf
fse
glư
ltb
;t
ưe
e'e
t.2
t;2
;
.
:
:#
R3
32;
;
;
TƯE
ET
'
SR
R
A


'
s
ew'ẻ
wr
fq
r;

ưẻ
ưẻ'ưe
rư.3

h
a

gg
t
;t
t2
2
t2t
l

2tl2
tl24
tl
3
t2t
2t
2yk
2k2
l32
23
rl
k
tl32
t23

lt
2l2
tl2tl
l
2tl2
tl
l32
l23
mo[mp'3k
k
kt
ơktp3
3
kp
2k2p
tk
23
2k2kt
k
k
2kyp2yk2
24k
2k

3.20.2012

Rồi nụ cười sẽ hong khô tất cả...

Ừ... lâu rồi mình chẳng viết lại blog... có vẻ privite làm mình làmbiếng hơn... hay là chán cái cảnh hễ viết là tự kỉ...
Kể blog nghe chuyện này... 1 vui 1 buồn... là 2 người... Chó iu dấu... chó ngoan... vẫn luôn bên mình suốt những tháng ngày mệt mỏi và vất vả... :) người là niềm động lực, lúc vui cũng như lúc buồn... mình luôn có thể chia sẻ với người... chó con đáng đc nhiều hơn tất cả... :X
Cá Sấu... không phải là của mình, tình cảm của mình với con cá cũng vơi đi ít nhiều... là block FB thì người sẽ vui hơn và mình đỡ xót hơn... là invisible vậy...
2 con người cho mình yêu thương lẫn lo lắng, ghét lẫn nhớ... khó hiễu...
Chị Hoa thì vẫn cái cách sống chẳng vui chút nào... là tiền, gia đình và kiếm 1 thằng đàn ông nào đó già già... và ổn định... ừ thì chị cũng mệt rồi... đúng không... niềm vui nào có thể đổi được sự yên ổn nhỉ... :)
Tiêu thì lại đang yêu 1 ai đó... mình ghét Hà Nội, Bắc Kì và mọi thứ về nó... con trai làm mình kinh tỏm, con gái thì ngốc... không gì làm mình có thể thích nơi ấy ngoại trừ Tiêu... hừm.... ta mà không gặp mi thì... T.T. Sao thế nhỉ... không bao giờ thấy mi sống thanh thản... bị cuốn và chấp nhận bị cuốn... :(
Dâm 2 đang vào thời hạnh phúc nhất của con người... tình yêu đến độ chín muồi rồi đấy nhỉ... :) đi chơi với nó vui thật vui... nói chuyện hợp mà :)
Hôm nay đi với nó mua được:

  1. Ai và Ky ở xứ sở những con số tàng hình
  2. Thiên thần nhỏ của tôi
  3. 3 quyển tập campus =.=! (cho cái tội tự phụ + dìm hàng anh em ;))

được rồi... viết nhiều quá đôi khi lại không tốt... tường thuật lại thì sẽ đỡ hơn... nhỉ...  :)


3.03.2012

Tệ thật...

Tệ thật.
Mình chỉ có thể nói đc 2 chữ đó thoai vì mình buồn ngủ quá r... mình đang choáng @@!
:(( chẳng biết, và chẳng hiểu được người ta... người ta muốn quan tâm và được quan tâm.... người ta cũng muốn an toàn... mình thì sao sánh bằng con mèo chứ. Mình đáng ghét.... :((
Câu yêu thương và quan tâm đơn giản là mình đã quên lâu rồi... tập vô tâm với cuộc sống, tập thảng nhiên trước điều không may... như ngày ấy... :( nhưng... nhưng hôm kia mình đã phải nắm bàn tay ai đó lại... người đi thì cs còn gì ý nghĩa... đến trường? game? ăn hại + ăn bám... sao Cha lại không chửi mình như thế nhỉ.... đáng ghét....
Phải làm gì đây.... hức... :( Con lật đật... điều duy nhất để nhắc mình nhớ... :( con lật đật lại ko nghe lời... không biết là con gái thức khuya sẽ xấu xí sao...
Chẳng biết mình đang viết cái quái gì nữa đây................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................




2.14.2012

Viết cho ngày Valentine

Valentine... anh biết đấy... vẫn là ngày ngập tràn hoa, tiếng cười, niềm vui, hạnh phúc. Là những thanh socola hình trái tim được gói gọn trong hộp quà thắt nơ đỏ xinh xắn, là những cái siết tay thật ấm, những nụ cười thật vui, những nụ hôn thật ngọt ngào và những lời tỏ tình thật lãng mạn.
Trần Thị Phương Thảo


Thật ra chẳng phải chờ đến ngày Valentine, người ta mới cho đi và đón nhận yêu thương như thế, chẳng phải chờ đến cái ngày một năm có một lần này để thể hiện tình yêu, nhưng có lẽ Valentine là ngày người ta cảm thấy dũng cảm hơn về tình yêu mình lựa chọn, yêu hơn những gì đang có và trân trọng giây phút tình yêu ngập tràn khắp nơi. Khi tiếng chuông ngân lên, chìm trong giai điệu êm dịu của một bài hát bất hủ xưa cũ, tay trong tay với người mình yêu... ấm áp, an toàn và bình yên... cảm giác đó thật đặc biệt, xao xuyến và khó quên, anh nhỉ?
Em... anh biết đấy... dù như một vòng xoay vô tận chẳng có điểm dừng, dù vẫn phải lo lắng, tất bật cho cuộc sống bình thường, vật lộn với những báo cáo, số liệu, thuyết trình, đồ thị hàng ngày, vẫn thất thường, nhiệt tình, vô lo và nhí nhố... dù em hôm nay khác hôm qua nhiều lắm... nhưng em vẫn là em. Vẫn còn những giấc mơ từ thủa đi học, vẫn những lãng mạn vu vơ về tình yêu, vẫn mơ mộng về một người sẽ nắm tay em đi đến suốt cuộc đời. Có quá xa xỉ không nhỉ? Valentine với em, vẫn là nắng, gió, trăng, sao, vẫn là hoa, là quà, là nến, là những khoảnh khắc lãng mạn, những bức thư tình ngô nghê, chân thành và da diết. Là những tin nhắn "vô tình" đi lạc, là những niềm vui bé xíu nhưng lan toả và thấy yêu cuộc đời nhiều hơn.
Cám ơn vì em vẫn còn được yêu thương, trân trọng và tin tưởng trong mắt ai đó.
Cám ơn những người đi qua cuộc đời, làm em cảm thấy vững tin hơn về sự lựa chọn của mình, về con đường em đi.
Cám ơn vì cho em thêm một ngày để cho đi và nhận lại yêu thương như thế...


Anh... anh biết đấy... vẫn tham vọng và có những ngã rẽ về những miền xa xăm nào đó, vẫn có những giấc mơ cất lên kệ sách và phủ một lớp bụi thời gian, vẫn là những tâm sự giấu kín cho riêng mình. Vẫn khắc khoải về quá khứ, hiện tại, tương lai, vẫn nói với em rằng Valentine là một ngày không phải dành cho anh. Em chỉ mỉm cười thôi, vì em vẫn có những tự trọng ngốc nghếch của mình, vẫn muốn anh tự tin, bản lĩnh và dũng cảm nhiều hơn, vẫn không muốn nói rằng thực ra Valentine chính là ngày dành cho anh, người đang đi tìm niềm tin vào tình yêu, số phận, vào những điều tốt đẹp vẫn luôn hiện hữu và vào những người luôn tin rằng anh có thể làm được tất cả...
Thực ra tình yêu chẳng ở xa anh đâu, chỉ là anh có nghe, có thấy, có cảm nhận được và chấp nhận nó hay không thôi. Hãy tận hưởng cuộc sống, yêu bản thân và sống vì giấc mơ của mình anh nhé, hãy giữ màu hồng trong chữ Valentine của mình, vì thực ra nó là ngày của anh từ lâu lắm rồi.
Em - anh - Valentine, không biết có ngày nào đó gặp nhau không nhỉ? Dù câu trả lời là có hay không, em vẫn tin lắm vào số phận, vào định mệnh, vào một chữ "duyên may", nhưng năm nay, em sẽ khác, sẽ chín chắn hơn, trách nhiệm hơn và yêu thương nhiều hơn nữa, sẽ không vì tự ti, nhút nhát hay do dự mà đánh mất hạnh phúc của mình.
Em vẫn tin rằng trên những nẻo đường xuôi ngược, trong những tất bật của cuộc sống, theo những niềm vui tưởng chừng như đơn giản nhất, có hai người sẽ bất chợt nhận ra nhau... Rồi em ước mưa sẽ rơi trong đêm Valentine, nhẹ thôi, đủ để ai đó cảm thấy cần hơi ấm của nhau, gió sẽ đến trong đêm Valentine, nhẹ thôi, đủ để ai đó cảm thấy cần bờ vai của nhau và những điều kỳ diệu là có thật...
Những người yêu nhau sẽ đến được với nhau... những đoàn tàu sẽ tìm được sân ga cuối cùng của mình… tin vậy đi anh nhé.

Love from your Valentine
♥ ♥ ♥

2.13.2012

Xin lỗi...

hmm! sao những ngày này mình hay dùng từ xin lỗi vậy...
Chiều tự dưng lại cáo gắt với bạn... @@! điên r... điên r..
Em sống tốt... a lại không vui.... :| anh thấy khó chịu khi không thể cùng em san sẻ niềm vui ấy... giống như những ngày em tự kỉ trước đây... haiz....

A phải xin lỗi em nhiều lắm, nhỉ!  :(

01:24:20  
los.kutecherry: em xem anh như anh trai nhé!
01:25:05  
memories_melodies_0x13: @@
01:25:16  
memories_melodies_0x13: hong
01:25:51  
memories_melodies_0x13: a có hỏi làm j của e thì cũg v thôi
01:26:06  
memories_melodies_0x13: anh j cũg v thôi
01:26:22  
memories_melodies_0x13: s fải xđ làm j a
01:26:34  
memories_melodies_0x13: xác địh
01:26:44  
los.kutecherry: vậy em xem anh như em trai của em nhé:))

2.12.2012

2 năm nữa... :)


[~P0r :) ]-[I'm yOurs]:x quyen95: Hôm k nc w chu
[~P0r :) ]-[I'm yOurs]:x quyen95: Con bk dc 1 chuyen
[~P0r :) ]-[I'm yOurs]:x quyen95: K nên chút nao
Vanity of Vanities: chuyện gì
[~P0r :) ]-[I'm yOurs]:x quyen95: Con cần ng và k thể thjếu ng
[~P0r :) ]-[I'm yOurs]:x quyen95:
Tin nhắn sau cùng nhận ngày 11/02 lúc 11:52 CH
Vanity of Vanities: con ngốc lắm...  "cần và không thể thiếu"
Vanity of Vanities: ngày nào đó chủ mất tích
Vanity of Vanities: mà không nói 1 câu thì s
[~P0r :) ]-[I'm yOurs]:x quyen95: Thj có chuyen lớn w con r

2 năm nữa mình sẽ gởi chó con của mình những dòng này v... :)

1.27.2012

List


1.Ko dc thức khuya wa' 12h,đặt biệt ko dc thuc tới sáng

2.Hạn chế bỏ bữa ăn

3.Ko đc uống nhìu wa' nhiu bia

4.ko dc vừa đi xe vừa nt và nghe đt

5.ko dc buồn vì những chuyện linh tinh

6..................

1.20.2012

Sinh Nhật Mùa Đông





Có một người trọn kiếp yêu.... trà đá


Nên thương người sinh nhật giữa mùa đông


Có một người híp mắt và hóp má


Nên mê ai thuở hip hop tưng bừng.


Có một người email không biết check


Say một người mười bốn tiếng online!


Có một người "di động" không biết bấm


Si một người lướt laptop wifi!.


Có một người hễ đông là....nín thở


Sinh nhật ai bối rối, biết tặng gì?


Ba đêm trắng uống thật nhiều.... trà đá!


Viết được bài thơ ngỏ rất lâm li!.


Có một người bắt chước ông già tuyết


Một đêm đông leo ống khói thảy vào


Bài thơ ấy và..... cấm đầu chạy trốn


Đâu biết rằng người nhận cũng nao nao!.


Chuyện cổ tích chứ làm gì có thực


Nhưng biết đâu, đông vẫn nắng thật vàng


Có hai người nắm tay trên hè phố


Chính là người trong chuyện kể này chăng?

1.09.2012

Vừa Hết


Những ngón tay nói lời câm lặng,
Những ngón tay gật đầu câm lặng,
Những tin nhắn làm nên câm lặng
cuộc gặp nhau…
(và những lời yêu thương đã lâu không nói qua đôi môi,
Thời của những ngón tay cất lời,
Thời điện thoại nhận được nhiều âu yếm, hơn người)

chỗ ngồi quen, thuộc lòng từng mảng vôi rơi khỏi những bức tường chết sững
vôi mồ côi, vôi lạc loài
quán đủ nhỏ
người đủ đông,
bạn bè đủ mặt
khói thuốc đủ cay vai áo
chỉ không đủ lời để thành lời,
không đủ cười để thành vui
bạn chìm vào ghế rất sâu
bạn chìm trong giấc không màu,
Mắt tìm một chỗ đậu cứ trượt mãi trên rêu, trên khói
Buổi sáng thứ một ngàn năm trăm mười hai,
bạn bè ngồi cùng nhau
nắng lên trong suốt,
lúc ra về chớm hỏi, tối qua có ai say?
chới với câu rơi phía gót người…

Mắt đã rêu lâu quên chạm mắt
Tay đã rêu lâu quên chạm vào tay
Cà phê sáng nay
(như cuộc đời)
không dấu vết
tiếc nuối
tiếc nuối
tiếc nuối
cũng vừa tan khi đến cổng nhà…

Nguyễn Ngoc Tư

1.05.2012

Trời nóng như đổ lửa... những áng mây cũng lười biếng lẩng quẩng đi đâu đó để tránh cái nóng giữa trưa... Lớp học còn lưa thưa vài đứa sau giờ tan học, tôi ngồi đó, mài mò cây viết trên tờ giấy nhỏ xinh xắng của bạn. Đã 2 tháng rồi kể từ khi tôi và Thảo viết nt cho nhau trên những tờ giấy be bé xinh xinh này, tôi nhớ như in cái ngày nhận được tin đầu tiên...
"Người gì đâu mà kì quá vậy?! ăn uống không biết cho vào thùng rác sau... đáng ghét!"
"Đứa kế bên đấy, t là lớp phó LĐ mà! xả rác giề =="! "
...
Từ đó những tin nhắn cứ lần lượt được chúng tôi truyền cho nhau... bằng những mảnh giấy nhỏ, bằng mặt bàn đã được tôi mài trắng xóa... bút chì trên đó làm tôi thấy dễ chịu, như thể mình sẽ chẳng bao giờ viết sai, nói sai một từ nào... Ngày ấy là niềm vui bé nhỏ nhưng lan tỏa... ngày ấy, êm đềm, chúng tôi dựa vào nhau để cố gắng, và quên đi những nỗi buồn thường trực...

Tôi đã mở rộng lòng mình cho một người lạ mặt nào đó lớp chiều...
Chúng tôi biết về nhau... tôi biết những lần cãi nhau của cha mẹ bạn, những điểm kém, sự bức bối khi thua sút người khác... biết hôm qua bạn cười bao nhiêu lần, đôi khi là ăn cơm với món gì, về nhà ra sao...? hôm nay kiểm tra một tiết thế nào, những dự định cho tương lai... Tôi cũng kể cho bạn nghe những chuyện không may mắn của mình trong cuộc sống... những dằn vặt vì làm tổn thương người khác, chuyện áp lực học tập...Cái kẹo bạn nhờ người gởi trong cuộc thi chạy việt dã, những ngôi sao nhỏ tí xếp bằng giấy... lâu lâu là một hình vẽ ngộ ngĩnh để chọc phá tôi.!!
Ngày ấy, chỉ duy nhất một điều tôi không biết về bạn... đó là gương mặt, nụ cười và giọng nói...!! THực ra, tôi đã chối bỏ cái quyền được biết, được nghe, được nhìn bạn... Tôi chỉ cần vào trường vào buổi chiều và lang thang nhìn vào lớp học của mình, ngay chỗ của mình... nhưng tôi hay bạn cũng sợ điều đó...  

Hằng ngày tôi cứ tưởng tượng ra một cô bạn hoàn hảo, không cần đẹp lắm, nhưng chắc là có duyên, không có khiếu hài hước nhưng chắc là sẽ dễ chấp nhận thôi, không nổi bật giữa đám đông nhưng chắc là mình sẽ nhận ra bạn ngay....
À thì ra cuộc sống không phải lúc nào cũng giống như mình tưởng tượng...!!!

Trực trường... mỗi học sinh điều phải làm cái bổng phận đó, ngày đó, tôi đi ngang lớp mình vào buổi chiều, cũng nóng, mệt, và nghĩ ngợi vẩn vơ về cái hẹn tối nay với đám bạn. vô tình ánh mắt tôi lại nhìn vào chỗ của chính mình...

Thì ra bạn không đẹp... đúng theo nghĩa đen... và nghĩa bóng(nếu có) là xấu...
Thì ra ngày đó tôi dùng nhan sắc để đánh giá con người.
hmm!! lớp đã về hết rồi và những dòng viết hồn nhiên của bạn vẫn trên giấy... biết viết gì đây...
Những ngày sau, tôi bối rối nhận ra mình không như mình mong muốn...
Những ngày sau đó....

Tôi xin sđt bạn như là cách để nghĩ về mối quan hệ đó... và tôi thất vọng khi chỉ tìm ra một con người ái ngại tất cả, bạn không có khả năng duy trì cuộc thoại.... Giọng bạn khó nghe, thẹn và nhỏ... giọng cười cũng vậy... 
Ngày ấy, tôi yêu cầu bạn không nói câu nào trên phone nữa... tôi duy trì cuộc gọi bằng các mở cái bản nhạc cho bạn nghe... 

Bạn nghe loại nhạc dễ nghe và dễ chấp nhận... nhưng mau quên... ngày ấy trong máy tôi là cả 1 foder nhạc dành cho bạn... thích- bạn nói thế, chưa bao h dám phản đối hay bác bỏ những gì tôi đưa ra...

Tôi sợ, sợ sự thay đổi đến khốn nạn của mình, những lần đọc được những dòng ngộ nghĩnh không còn là niềm vui nữa... tôi trả lời như nghĩa vụ phải trải qua... 

Rồi như sự tự nhiên của cuộc sống, những nt thưa dần, bạn ngày càng xa, mà dường như mất tăm trong cuộc sống, còn tôi cũng tìm được những niềm vui mới mà chóng quên đi....

Đến tận bây giờ, khi đã lớn hơn một chút và nhìn thoáng ra, tôi nhận ra mình chưa bao giờ đặt bạn vào đâu đó trong lòng... vì bạn không có một chúc gì để lôi cuốn người khác ư... hay con người ta chỉ có thể đặt niềm yêu của mình vào một số người duy nhất, hay lòng người chỉ có một số chỗ trống duy nhất....

Tối nay
Tôi ngồi đây, lại nhớ đến bạn... để níu kéo những cảm xúc xa xưa.....!

1.02.2012

100 + 8

được rồi! mình sẽ cố gắng vì một người nào đó nữa... đôi khi thấy lạ lạ, chẳng biết đâu là đúng nữa... >_<, mình không muốn làm ai bị thương mà...
  1. sẽ cố gắng ngủ trước 12h30.
  2. nghe nhạc nhiều lên...
  3. mua D-com
  4. mua áo lạnh
  5. mua beeline
  6. đi làm trước 11h
  7. thi xong vào không môn nào dưới 5
  8. giặt đồ bằng nước xả vải
  9. tìm chỗ cho năm học mới.
  10. liên lạc v tụi bạn
  11. call cá sấu thường xuyên hơn...
  12. chờ!
  13. quan tâm chó hơn
  14. chờ!
  15. ko được chơi Dota nhiều quá.
  16. cố gắng thực hiện được phân nửa điều trên
  17. 1/4 cũng được
  18. ờ ờ...!!
  19. bà Hoa đâu rồi... zzZ
  20. bây h là 4h
  21. thèm đi BigC
  22. về quê Dâm 2
  23. Hỗ trợ tuyển sinh
  24. tìm hiểu tâm lí các bà mẹ có con gái :]]
  25. tạo cái gì đó thú vị...
  26. tập nói chuyện
  27. bớt buồn vì nhan sắc... 
  28. nhong nhong với cái balo.
  29. không được vừa chạy xe đạp vừa nt
  30. không được vừa chạy xe đạp vừa ăn bánh mì.
  31. không được vừa chạy xe đạp vừa uống nước
  32. không lơ đễnh khi làm
  33. tìm đứa nào đó đi chung ngày giao thừa...zzZ
  34. tìm clip pháo bông BT cho Linh
  35. để dành tiền... 5000.1 ngày.
  36. ước gì có thể viết được 100 điều
  37. trời lạnh quá.
  38. chó bị đau lưng, đau bao tử và nhức đầu...
  39. về Thủ Đức.
  40. tắm ngay khi về.
  41. có sđt của gấukon
  42. có sđt của lt
  43. gặp lớp trưởng
  44. đi chơi chợ bông
  45. bẹo má bé Nghĩa.
  46. dán màn hình laptop
  47. muốn ăn bánh canh.
  48. thèm nhậu.
  49. Mai đang có vấn đề, Mai đang có vấn đề....
  50. đọc lại câu 49 20 lần
  51. chừng nào mới có bạn gái... @@!
  52. delete bớt friend trên FB chăng ....
  53. tìm được đt cũ.
  54. nghe radio net.
  55. không suy nghĩ vu vơ.
  56. không dùng tiền lãng phí.
  57. khôg tự kỉ
  58. không được suy nghĩ là mình đang bị HIV
  59. nhớ tiêu.
  60. sáu mươi, ờ, 60 tuổi mình và mọi ng ra s nhỉ... :)
  61. mền mỏng quá.... 
  62. 481C1 Nguyễn Huệ, Tổ 13, Khu Phố 3, Phường Phú Khương, TP Bến Tre, Tỉnh Bến Tre
  63. đói.
  64. mình sẽ thay đổi ?
  65. Gà con nhận đc 2 cái quần.
  66. 666 là số gì nhỉ
  67. tự học anh văn được không?
  68. muốn học lại judo quá.
  69. mình đang mập. phải ốm để mẹ bồi bổ chứ...
  70. tìm hiểu từ Mông Mẫy. :-?
  71. Minh đang nghi ngờ mình gì đó.
  72. học ProE kĩ càng
  73. không lãng phí thời gian tết.
  74. cắn hột dưa hay hột hướng dương đây.
  75. bật bằng lăng tím lên nghe
  76. LPSFF là gì.?
  77. scan hình thằng Nghĩa.
  78. đổi trường :)
  79. hy vọng có đt có thể chat +face.
  80. không bùn, không bùn, dựa vào nhau mà sống.
  81. nhớ giá giày.
  82. thi lại bằng lái xe.
  83. cắm trại đâu đó.
  84. đoán xem hôm nay mình sẽ ngủ tới mấy h
  85. chữa bệnh khô não.
  86. sao mà chat với chó không thú vị.?????
  87. sao lớp mình lạ thế.
  88. mình bị cô lập...zzZ
  89. thèm máy chụp hình
  90. mình hát không hay :((
  91. bớt nhớ Bến Tre đi hoặc giấu nỗi nhớ đâu đó.
  92. không được phản động ( Thủ đô Sài Gòn :)) )
  93. đọc blog hùi đó vít.
  94. kutecherry
  95. leona.capricornus
  96. bút chì
  97. Coffee Bean
  98. Cá Sấu Chúa.
  99. Nguyễn Hoàng Hiếu
  100. @@!
Okie!! để xem

  1. @@! là của cutun
  2. ^^! là của mày
  3. zzZ là dota đêm
  4. n_n là của cá sấu
  5. s v hoặc ê là Grin
  6. hmm! là của gì gì đó.
  7. j là của bà Hoa
  8. .............. 


12.22.2011

Quên...

ờ... tao quên rồi... tao quên mất là mày và tao chỉ kết nối với nhau bởi 1 sđt vớ vẩn... vậy là từ nay tự đi con đườn của mày nhé... sn năm sau. năm sau. năm sau. năm sau. năm sau của năm sau sẽ chẳng là tao kiên nhẫn tắm táp sạch sẽ, dạo vài dòng rồi nt cho m đâu... :)

tao lao đầu vào cái thứ gì đâu đó m à... nhiều lúc t muốn m ở cạnh bên, rồi nc, rồi cùng cười, nhưng... xa quá...

phải là tao đã cố gắng nhiều hơn... chứ không phải là hững hờ nhìn m đau bởi những thằng đấy... không phải là những trưa cố tình về trễ để gặp m trên con đường đi học, không phải là những chiều nán lại để nhìn m từ đâu đó xuất hiện trong tích tắc rồi biến mất...

Nhiều khi tao cứ tưởng mình có thể dõi theo người nào đó suốt cả quãng đời còn lại, khi tao chọn trường khác mày... xa một chút, khi tao mệt mỏi với cái tâm tính lớp 11, mày xa t một chút, rồi khi t muốn mày tự sống, tự mạnh mẽ.... rồi đến h, là mất tăm trong cs của nhau r đó... :D

Haiz... rốt cuộc là t chỉ muốn tiếc nuối một cái gì đó, cái ngày mà nước mưa tháng 4 làm ướt áo mày, nhớ lần cúp điện tháng 7, phải t đủ can đảm để nắm chặt tay m... :) Nếu chọn con đường của mày, biết đâu chúng ta sẽ ngồi kế bên nhau, tao thích vuốt tóc, từng sợi tóc mềm rung rung trên ngón tay...

Tao biết là mày chẳng thể nào tìm nỗi 1 người đàng hoàng cho mày đâu... cái mơ ước ngày đó với tao là lo cho mày đầy đủ...  nhưng tao h thành cái đứa chẳng ra gì rồi... lấy 1 thằng nào giàu có nhé, việt kiều càn tốt... tại tao... :(

bye!!!

12.07.2011

12/07/2011

Mình vô tình nói những điều vớvẩn làm bạn ấy buồn..
Chẳng sao đâu nhỉ... con tim đó sẽ thừa mạnh mẽ mà bỏ qua....
Nói vây chứ vẫn rất lo... :(

Đang chơi trò chơi với Grin... mình muốn nó thắng... đâu có gì đâu khi đem đến cho ng khác 1 nụ cười...

Ngày hôm qua nhìn người ta bị nạn, mà chẳng buồn dựng xe lại giúp 1 cái, sợ người khác cười, sợ người ta nghĩ này nghĩ nọ về mình, sợ phiền đến... mình :(

Ngày hôm nay ăn cơm tự nấu, và rốt cuộc là mì gói tiếp >"<

Hôm trước Tiêu cô nương nt kì quái, tiêu thật rồi :) những dòng chat bắt ng ta phải tự mạnh mẽ của mình thật ngốc nghếch. Mình gặp gỡ nghìn triệu con người trên đời, sao lại có những mối kết nối lạ lùng...

Viết đến đây chợt nghĩ hay là bỏ hết những dấu 3 chấm, thì ra thật tẻ nhạt khi có cái gì đó bỏ ngỏ... :-??


tặng lớp trưởng lớp chém gió, e gái của a :)


Đang chờ, đang chờ xem a Ken của con gà con :x he he he !!!


Nhìn lại xem mình viết gì v trời... :))

11.29.2011

Buồn buồn nói chuyện buồn chơi.

Nguyễn Ngọc Tư
......Chết thì dễ mà sống thì khó quá.....



1. Gặp cậu lần nào cũng ngó mình, rưng rưng, con Lam của cậu cùng tuổi với bây. Tuổi Tỵ. Tết này là ba mươi tròn. Rồi cậu lặng đi, trợn trạo nuốt ngụm trà như vừa uống nước mắt.

Đứa em họ có cái tên làm mình phải ghen tị hoài, bởi cảm giác Lam là cái gì đó rất êm đềm, dịu dàng, bảng lảng, mỏng manh, như lụa, như sương như khói, chẳng phải như tên mình, thô dày, nặng nề và có vẻ thách thức. Nghĩ vậy, nên đau nhói đôi lần, khi thấy Lam è ạch kéo xuồng qua đập, khi Lam trầm mình dưới bến sông làm bờ kè chống lở.

Lam lấy chồng sớm, ngày cưới mình, Lam đã hai con. Hiếm hoi, dịp cúng giỗ gặp nhau, giật mình khi Lam gọi mình bằng chế, đúng theo vai vế. Chưa đến nhà Lam nhưng cảm giác đã đến rồi, cũng lần dọc theo con sông miên man, rẽ vào mấy dòng kinh quanh co, sẽ đến một xóm nhỏ buồn buồn, với những hàng cau, bụi tre buồn buồn. Nhà cột cặm, hơi thấp, cũng buồn buồn. Cho đến một ngày buồn buồn, Lam tìm đến cái chết.

Mọi người vật ra, ngơ ngác, món nợ chưa đầy hai mươi triệu + bà mẹ chồng hơi khó tính + những mùa tôm cứ thất bát nối đuôi nhau + buồn = cái chết. Đơn giản như một bài toán trẻ con. Lam nằm lạnh ngắt, dửng dưng, hai đứa bé đứng ngơ ngác nhìn những người lớn đang thương khóc, mà chẳng hiểu làm sao họ khóc. Cảm giác của mình về một cái tên dường như đã sai ngay từ đầu, Lam dường như là lam lũ, cơ cực, cong oằn, cả cái chết cũng là cơn bão quăng quật tả tơi những người ở lại.


2. Diễm cũng hưởng dương hai mươi chín tuổi. Đứa bạn sung sướng từ lúc lọt lòng, nghe nói chưa bao giờ đi chân không trên đất. Học trường điểm từ hồi mẫu giáo, cấp một hai ba cũng vậy, vào đại học cũng thuộc loại danh tiếng, xênh xang. Chưa ra trường, gia đình đã thành lập một công ty kinh doanh máy văn phòng lớn, với đầy đủ nhân sự, chờ Diễm về. Công việc không chê được, người yêu cũng tuyệt, đúng chuẩn đẹp trai để thương nhớ, giàu có để lấy làm chồng.

Nên hôm Diễm than buồn mình đã bật cười, trời ơi, Diễm mà buồn thì mình biết làm sao. Diễm cười, héo hắt như người ta đơm sẵn nụ cười ở đâu đó, và Diễm lấy gắn vào môi. Một cơn buốt lạnh chạy dọc sống lưng, mình đã từng cười như thế, đúng là Diễm buồn, buồn như một căn bệnh. Không phải là buồn như mình vẫn thường rêu rao, “Trời ơi, sao không ai rủ tui nhậu, tui buồn muốn chết rồi nè”. Bệnh buồn là hổn hợp của những đổ vỡ, ngơ ngác, thảng thốt, vu vơ, ngớ ngẩn, lạc lỏng, mất mát, vô nghĩa, không phương hướng. Những cái buồn không nắm bắt được. Mù mịt. Vây bủa. Không biết lối nào để thoát khỏi nó.

Từ những buồn rời, không tan được vì thiếu lửa, buồn kết thành băng. Diễm chọn cái chết. Đơn giản hơn cả bài toán đơn giản nhất. Cái chết chỉ là buồn + buồn + buồn + nbuồn + vô tận buồn. Hôm tới tiễn nhau, mẹ Diễm không nói, chỉ nhìn mình, ánh mắt nhói lên, “tại sao lại là con mình, sao không là con bé xấu xí hom hem và phá phách, phiền phức này?”. Mình muốn giận bà, mà giận không xong, chỉ thương ngập lòng.


3. Những cơn buồn đã vùi Lam, Diễm vào đất cũng đã từng làm mình hoang hoải, điêu đứng, liêu xiêu. Như đã dìm một lớp người trẻ khác vào biển buồn, một thứ cạm bẫy mới, rất đáng sợ. Ở đó, những lời động viên, an ủi, công việc, tiền bạc… đều không có tác dụng, chúng chìm lỉm. Ai đó buông xuôi, ai đó vịn được bờ. Bến bờ là một cái gì đó tình cờ, đôi khi kết thành từ những vớ vẩn, bờ của mình là một thí dụ. Một loài cây trổ bông xanh. Một cao nguyên biền biệt đá, người sống trên đá, chết trên đá, cây cỏ mọc trên đá. Một vùng cát trắng khô cằn, những đàn bò gầy quắt mỏi mê tìm cỏ dưới cái nắng rát bỏng… Mình đã được đến những nơi ấy đâu? Mình đã trải nghiệm cảm giác … làm sui, nỗi đau nhói khi tiễn con về nhà chồng đâu?

Những nỗi đau của người đời, mình chưa kịp viết. Và còn quá nhiều người mình chưa được gặp, còn nhiều cuốn sách hay (mà dạo này lại có quá nhiều sách hay), nhiều bộ phim chưa xem…

Đến một ngày, đứng bên một dòng sông lạ, hay gấp lại một cuốn sách, thấy rưng rưng biết ơn chúng, có chúng nên qua bão buồn mình còn sống sót.

Và còn nhìn thấy màu xanh đã thẫm lại của tuổi ba mươi. Dù con đường đi đã vắng vài bóng người quen, họ mỏi mê, họ không đi tiếp nữa. Mình vẫn một mình bước tới.
NNT

11.19.2011

Những người chết bâng quơ


Nguyễn Ngọc Tư


Bữa đó trời chiều mát mẻ, trên đường đón vợ về, có đứa nhỏ chạy băng ra níu đầu xe và thảng thốt kêu ba ơi ba, con nhớ ba. Tất nhiên bạn đổ quạu xô nó ra, nạt ê mầy tính móc túi hả mậy. Tất nhiên đứa nhỏ tiu ngỉu tẽn tò bỏ đi. Chỉ là vụ nhầm lẫn mười mươi, đời này thiếu gì người giống người. Nhưng vợ bạn giàu tưởng tượng và mơ mộng, bắt đầu vẽ nên một câu chuyện vu vơ nhưng sẽ làm bạn mệt phờ, bởi một ý nghĩ quá sức quá sức quá sức ngớ ngẩn, biết đâu là con bạn thật.

Cái thằng nhỏ, kẻ gây ra vụ nhìn ẩu đó biết đâu đã quên tiêu, đã ngủ queo rồi. Nó chẳng biết có hai người lạ đang trằn trọc, tự thấy bị thương bởi một viên đá mà nó ném bâng quơ. Nhưng nghe mưa tưởng gió không phải là đặc quyền giành riêng cho đàn bà, chẳng phải có lần nàng lơ đãng khen chồng đứa bạn vừa giỏi vừa giàu, và bạn cũng nghe đau bầm vài khúc ruột.

Ba năm trước, mình viết chuyện một bà già lẩn thẩn có hai con tham gia hai bờ chiến tuyến, một đứa không về. Bữa kia bà già hỏi thằng con lớn sao lại bắn chết em bây. Mình lấy câu nói bâng quơ đó để dẫn dụ câu chuyện đi đến tận cùng của sự tan nát. Câu chỉ vài ba chữ, mà làm cả nhà điên đảo. Vài độc giả hỏi chuyện đó có thật không, mình hỏi lại, sao không ?  

11.03.2011

Ngôi nhà nhỏ nơi vườn xanh.




Con đến tìm bố tại ngôi nhà nhỏ trong vườn xanh - nơi mà những bóng nắng đua nhau soi mình trên nền lá. In lên cổ, mặt và cả trên đôi mắt lim dim chìm trong giấc ngủ no tròn. Con thích cái cảm giác dịu nhẹ khi về đây. Thương từng giây từng phút nhập tâm, con chờ nghe tiếng lít chít cãi nhau trên những nhành sa-pô nặng trĩu, để chợt thấy vui khi nhận ra chất giọng quen thuộc của một lũ chim quyên nào đó đang lúc nhúc tranh giành bói quả chín. Con yêu những cơn gió thổi từ đồng xa, ghì sát bên con tiếng lá ru xào xạc, ru cả hơi thở từ sông nước mát lành phà vào cái không khí oi ả của buổi trưa hè gắt nắng. Thanh bình là thế!


Con cúi chào bố bằng một nén nhang trầm, rồi thật lặng thật im con mỉm cười cùng bố. Bố ngồi sát bên, con biết bố luôn ngồi sát bên... Nhưng biết phải làm sao khi con không thể nhìn thấy bố bằng xương bằng hình. Con đã từng ước mình được sinh ra mà không bao giờ phải sống trong mỏi mệt, nhưng mệt mỏi và niềm đau muôn đời cứ bám đuổi theo con. Bố ơi, nước mắt đâu chỉ mặn mà còn có vị chua và đắng, đúng không?



Hãy yên lòng say giấc bố ơi, thi thoảng bố con mình lại gặp nhau, cùng nhâm nhi cafe, tại một quán trong mơ bố nhé! 


[Ken]


Dance with my father...

10.27.2011

Những khoảnh khắc rồi sẽ bị thay thế bởi những khoảnh khắc....

Blog mình đầy dấu 3 chấm.... vẫn là không thik theo đuổi 1 điều gì đó đến cùng, đôi khi bỏ lửng có hay hơn chăng?
Hôm nay Move 1 nick từ bestf sang fs.... dễ dàng quá đó mà.
Sao mấy nay dễ bị lừa vậy ta... Hôm trước đi nhậu với chị Hoa. Không còn nhận ra chị của mình 3 năm trước.... Sống sao mà khó vậy. :(  Kinh tế quyết định sở thích thật sao.... >_<!!!!
Đang mùa thi mà mình chẳng có tâm trạng để học bài... 1 nỗi chán nản thì thôi rồi... Tối ngủ cũng chẳng lành..... :(
Trời mấy nay nóng quá.... ngột ngạt làm sao mà chịu nổi....
Hôm nay anh Sơn đưa mấy người bạn của ảnh về trú nhờ.... hmm!! hok biết có gì hok đây :D
Down Heroes VI về rồi ghiền lun.... yêu nhạc nền quá... du dương thì thôi rồi.... ^^!
Sắp tới SN của bà Linh... hình như năm ngoái là ngồi tổng kết quân sự vừa nt chúc sn bả.... 1 năm qua nhanh thật.... halloween lần này bớt nguy hiểm nha :D
Nghe nói blog360 mở lại rồi.... tự nhiên đóng 1 cái khi đang thống lĩnh ở VN. Làm mình hụt hẫng quá.... phải chi còn đọc lại mấy cái sến sến ấy cũng vui.... :X
TÌnh hình là đang rất tình hình.... Bóp rỗng như đúng rồi ấy.... __"__!! 0xu đúng lun.....
haiz.....
Nhiều khi nhìn thấy người ta.... thấy tức cười, thấy khinh. Nhưng mà mình làm gì có cái quyền đó chứ.... :( cứ xa lánh con người suốt..... Cái bệnh giờ tái phát lại là hết chữa.....
.....................

10.14.2011

14.10.2011

Hôm nay sn bạn í.... nhiều năm rồi mà mình vẫn để tâm... :( Sn của mày hp nhé... con đường mày đi, bằng phẳng nhé :xBlog.Uhm.vN




Giữa tháng 10, cũng là mấy ngày thi, ối!!!!

Thứ 2 đi đóng tiền học thôi.... gần 2triệu 8... ực ựcBlog.Uhm.vN







bùn.... Tự nhiên hủy dự thính hok được, nói câu chào tạm biệt Bến Tre trong 3 tháng sao ??!!
Nhớ nhà thì thôi lun đó....Blog.Uhm.vN


Cố lên!! Không từ bỏ được cám dỗ thì ta sẽ sống cùng nó :))
Hôm trước đọc báo về cơm Thủ Đức gê quá... có cái quán Cây Xoài mình thường ăn nữa chứ... khiếp đảm quá... @@! Chắc cũng nhờ ăn "cơm thừa canh cặn" vậy mà giờ ú ù....Blog.Uhm.vN
5 anh em siu nhân :x
Ừ mà sao những ngày này mưa mãi vậy :( Mưa + lạnh làm ta chẳng ngủ đủ giấc gì cả.... Ghét cái thời tiết này hết sức, Sài Gòn là Sài Gòn của nắng và gió và những cơn mưa chớp nhoáng, nó ấn tượng với mình từ lần đầu gặp gỡ là thế... vậy mà.... 
Mà mưa làm người ta nhiều tâm trạng hơn thì phải.... lên face toàn...abc,xyz....Blog.Uhm.vN 
Trên facebook đọc được nhiều tin cũng đau lòng lắm... như em Junko Furuta chẳng hạn.... Buồn chẳng muốn nhắc :(
.....hết ngày....
.....

8.22.2011

mưa lắm...

Cả ngày nay trời mưa... :(, mà có mưa gió thì cũng ở nhà... hok biết đi đâu... Sài Gòn vậy mà chẳng biết đi đâu... làm gì... gặp ai...
Thì ai cũng có việc, đâu phải cứ nhởn nhơ như mình... thì ai cũng phải bận hỏi "đi đâu... làm gì... gặp ai..." Thì ai cũng xa lắm... Tg và Kg... :(
Mai là về Bến Tre. BTre nhỏ, hok có chỗ đi chơi, nhưng hok ồn ào, khói bụi...
Đi đường Sài Gòn, vẫn cái tật đầu trần, hok khẩu trang, bụi bám vào... đỏ cả mắt... Cay cay.

Radio Online 12: Cứ Ngồi Lặng Im Thế Và Khóc
Người đọc: Nu (DOP)
Email: woim.radio@gmail.com

List các bài sử dụng trong Radio 20

01. Neptune – Am Shanley {link}
02. Nuh Reul Ji Kyuh Jool Gguh Ya (Piano Version) {link}
03. Daisy {link}
04. Câu chuyện tình tôi {link}
05. Tháng sáu trời mưa {link}
06. Nothing else matter (cello) {link}
07. Nothing else matter (piano) {link}
08. Bình yên {link}
09. Cây đàn bỏ quên {link}
10. Màu trắng {link}
11. You raise me up – Kenny G {link}

 Đọc lại vài dòng :d
Ví dụ : mình comment đã cho 1 mem có ID •[ Clover ]• :” ss chỉ hạnh phúc khi ss nghĩ thấy ss hạnh phúc ” ~> vãi chưa.
Tức là, phải nghĩ ” mình thế này, đã là hạnh phúc lắm rồi, thế này đã là may mắn rồi “. Thực sự là thế mà. Hơn cả hàng tá trăm chục người. Không nói riêng về 1 vđề nào, nói chung, toàn diện và bao quát hết mọi mặt.
Bởi vì chỉ có nghĩ như vậy, chấp nhận như vậy, mới làm cho đầu óc tươi tỉnh hơn, từ đó, kéo thêm việc mở lòng ra với mọi người, rồi cho, rồi nhận, rồi cảm thấy hạnh phúc. rồi Tự nhăn răng cười 1 phát. HEHE.
Ta chỉ có thể bước ra khỏi cái hố đen đó khi nào mình thực sự muốn, chứ mà không muốn [ tức là ở đó, than vãn, lăn lê, kéo dài, cố tình tỏ ra ...để đựơc tội nghiệp, nếu không muốn nói là thương hại ] thì tất cả người ở trên thế giới này, có cố lôi kéo ra, cũng khó.
Hợp lí hong ?!
Dĩ nhiên là hợp lí rồi.
Khôgn ngờ mấy năm trước mà mình đã nói ra đựơc vậy. Vãi hà.
Cs mà cứ cười tằn tặc thì còn gì là vui nữa. Thậm chí thấy nhạt ý chứ. Đã có 1 thgian mà quãng đừơng mình đi lúc đó, không có lấy nỗi 1 hạt bụi, toàn là hoa với hoa, quần áo, màu xanh, cười, lộng lẫy,…Mà lại thấy chán. Đúng là dở hơi. Rồi lại viết blog [ 360 ] là thèm buồn, thèm chán, thèm có cảm giác buồn vì tình cảm [ bây giờ thì cho mài tha hồ nhá con :)) ] Cái này, theo cô Ánh Tuyết [ GVCN 12/5 ] thì là :” Cái đẹp là bản thân cuộc sống với đầy đủ những gam màu tối sáng, những qui luật tất yếu ngẫu nhiên “.
Những lúc buồn, thì nhìn đời bằng con mắt xám đen, nhung mà khi qua rồi, nhìn lại, thấy những hành động, việc làm, lời nói, suy nghĩ lúc đó của bản thân, thật bồng bột [ hay nói cách khác đã trưởng thành hơn ]
Nghe 2 đứa bạn than thở, bạn thân tụi nó ghen với. Ghen ngớ ngẩn... :(
Ngủ nhỉ? Sống tệ gần cả tháng 8 rồi... à... nhìn lại vậy mà nhanh, thág 9 Trung Thu, tháng 10 trôi qua, 20/11, Noen, rồi chuẩn bị tết... nhanh... Tết năm nay... nghĩ là không vui... (Có phải thiếu đi một vài người là không vui sao? đi rồi bè bạn rẻ lối khác... còn người mới đi chung thì dửng dưng.)
Than cái nha.... :D