Hiển thị các bài đăng có nhãn .... Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn .... Hiển thị tất cả bài đăng

12.31.2021

100 năm.

Vì trong nước mắt có nụ cười.
Và vì trong nỗi đau cũng có niềm vui.

Chúng ta có thể đi bên cạnh nhau 100 năm hay không từ thời khắc này.
Đi từ những trẻ thơ cho đến khi đầu bạc.
Đi từ những bền lâu cho đến lúc cuộc đời buông tay để phai nhạt.
Đi từ những cô đơn cho đến ngày không thể xa cách.
Chúng ta có thể nào không?

Những người yêu nhau bao giờ cũng biết cách ước mong.
Thề sẽ lặng im khi người kia lên tiếng.
Thề sẽ không thèm khóc khi người kia đòi lau nước mắt.
Thề sẽ nấu một bữa ăn ngon nhất trên đời cho người kia chẳng thể nào quên được.
Thề sẽ dựa đầu vào nhau nơi phía trái của lồng ngực.
Rồi khúc khích cười…

Nhưng 100 năm đâu phải chỉ một ngày.
Biết được khổ đau nào đến trước để chúng ta chờ đón.
24 tiếng đặt chân xuống vực sâu cũng đủ làm chúng ta hoảng hốt.
Lời hứa 100 năm có khi chỉ vỡ tan trong một giây phút.
Từ đó tình yêu lạc loài!

Bằng cách nào chúng ta giữ lại được niềm vui.
Khi một người xin lỗi một người vì đã từng buột miệng nói.
Ràng buột bởi hạnh phúc một ngày thì giản đơn vì đó chỉ có thể là nông nổi.
Đó chỉ có thể là yêu thương nằm ngoài những gì con người ta chờ đợi.
Vì đâu chắc gì chúng ta muốn dành cho nhau giây phút cuối.
Khi trong lòng đã đánh mất nụ hôn….

Chúng ta gắn lên bầu trời những vì sao mang tên những đứa con.
Nhưng những vì sao ấy chưa kịp sáng lên đã vụt tắt.
Chúng ta gắn lên bầu trời những vì sao mang tên một ngôi nhà với nhiều hoa hồng vàng dưới nắng.
Nhưng những vì sao ấy không hề biết.
Chúng chỉ hiện diện trong giấc mơ?

Trên những con đường chúng ta đi qua có chiếc lá nào biết cách giữ ấm trong ngày mưa.
Có chiếc lá nào vẫn xanh từ lần đầu hò hẹn.
Có chiếc lá nào khô trên cành mà không hề biết.
Có chiếc lá nào rơi vào đúng ngày tháng.
Chúng ta rời xa…?

100 năm chưa bao giờ chất đầy được vào lời hứa của chúng ta?
100 năm không phải là quãng đời để sống?
100 năm chỉ là cách chúng ta đánh vần để tình yêu kia đừng chạy thoát.
Khỏi giây phút này?

Nhưng 100 năm nữa có những người vẫn chờ đợi những người về qua đây?

9.30.2014

Căn phòng tối khóc cho anh và cuộc tình chúng ta.

Căn phòng tối khóc cho anh và cuộc tình chúng ta.
Mảnh tình vơi còn lại bao nhiêu
Mình có từng yêu nhau thắm thiết.
Có từng bảo bọc nhau qua những buồn khổ.
Trong 3 năm qua.
Trong những phút giây yêu thương có là chán nản.
Nhìn chằm chằm về phía trước và buồn.
Con đường đó... có lối nào thoát ra.
Anh không biết đi về đâu và phải làm sao.
Con tim chai sạn.
Mưa chẳng làm a vui dù có em kề bên...
Nắng không cười tươi nữa dù sau xe vẫn là vòng tay
Phố tẻ nhạt dù kề bên một nắm tay.
Đêm lạnh dù những lời chúc vẫn thường nhật
Anh phải làm sao...
Anh không kiên định và thường bỏ cuộc.
Em không kiên định và không bỏ cuộc.
Điều gì ghép lại tình cảm của chúng ta.
Khi hai mảnh ghép giống nhau sẽ không thể thuộc về nhau...
Nhưng anh thương em.
Đã hoặc sẽ
Còn bây h thì sao...
...

9.15.2014

Dại khờ...

Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người. 
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi, 
Người ta khổ vì xin không phải chỗ. 

Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó! 
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương. 
Vì thả lòng không kìm chế dây cương, 
Người ta khổ vì lui không được nữa. 

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa; 
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy; 
Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây, 
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất. 

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào. 
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không muốn lành thú độc.

Xuân Diệu

5.25.2014

Mình phải ghi lại, vì mình sẽ quên mất những kí ức

Nhưng ghi gì đây khi  đời đầy trống rỗng.
Những nghĩ suy mông lung trong lúc đong đầy lại chợt vơi đi.
Trang giấy trắng có ý nghĩa gì khi không có câu chuyện dòng chữ trên ấy.
Điều tưởng dễ nhưng thật khó.
Vì ai can đảm để kể chuyện bản thân.
Vì ai can đảm để đối diện với nỗi đau đớn trong tâm hằng ngày.
Nếu có thể, lắp đầy bằng nước mắt, mồ hôi, máu sẽ dễ dàng hơn.
Vì sao, sống khác với tồn tại, yêu khác với cần thiết.
Vì sao có thể rũ bỏ người khác khi họ dần biến mất trong tay, giống bụi cát đường đời...
Vì sao khi kí ức mất đi, gặp lại chẳng còn thân.
Người sẽ nhớ người trong bao lâu khi không gặp nhau, 10 hay 20 năm.
Chẳng ai biết cả.
Sống như bèo dạt, sống để bị xô đẩy có một cảm giác thật dễ chịu.
Như... đang được ru ngủ trên một cái nôi.
Để không phải gồng mình mà chống đối lại.
...
Để không mệt mỏi.
Mình sẽ mệt mỏi mất.


6.09.2012

Sau Cuối

Anh trả em về cho tàn cây
Chúng mình từng ghé thăm mùa hạ trước
Những chiếc lá xanh đã rụng về đâu nào ai biết được
Chỉ còn những xác xơ cành
Trơ trụi, bơ vơ 


Anh trả em về góc quán cũ ngày xưa
Bàn ghế liêu xiêu
Buổi chiều bỏng rát
Chỗ cũ thường ngồi
Giờ mình em hai tay gầy ôm mặt
Ngước lên nhìn
Chiều đã tắt từ lâu 


Anh trả em về cho những đêm thâu
Ngọn đèn say chếnh choáng
Em khe khẽ cười
Đêm trắng mồ côi
Bàn tay tung yêu thương lên trời,
Yêu thương hóa thân thành những vì sao sáng
Huyễn hoặc xa xôi


Và anh
Đã trả lại em rồi
Khối cô đơn đầy ắp
Những ngày xưa

2.13.2012

Xin lỗi...

hmm! sao những ngày này mình hay dùng từ xin lỗi vậy...
Chiều tự dưng lại cáo gắt với bạn... @@! điên r... điên r..
Em sống tốt... a lại không vui.... :| anh thấy khó chịu khi không thể cùng em san sẻ niềm vui ấy... giống như những ngày em tự kỉ trước đây... haiz....

A phải xin lỗi em nhiều lắm, nhỉ!  :(

01:24:20  
los.kutecherry: em xem anh như anh trai nhé!
01:25:05  
memories_melodies_0x13: @@
01:25:16  
memories_melodies_0x13: hong
01:25:51  
memories_melodies_0x13: a có hỏi làm j của e thì cũg v thôi
01:26:06  
memories_melodies_0x13: anh j cũg v thôi
01:26:22  
memories_melodies_0x13: s fải xđ làm j a
01:26:34  
memories_melodies_0x13: xác địh
01:26:44  
los.kutecherry: vậy em xem anh như em trai của em nhé:))