Cô gái đọc bài blog lần thứ 8 , cau mày.
Tìm thế nào cũng không ra một lỗi sai . Chính tả không. Chữ viết tắt cơ bản mọi người vẫn hay xài . Hơi nhiều dấu ba chấm.
Nhưng cơ bản , là câu chữ vẫn đúng hoàn toàn.
Hừm , nhưng có một vấn đề, cô gái đọc tới lần thứ 8 thì vẫn thấy thật sai. Nếu không, sao lòng lại khó chịu đến như vậy. Buồn và đau nhói ở tim nữa .
Thật kì lạ !
Đọc thêm lần nữa... A!... thì ra... chậc sao mình không nghĩ ra nhỉ.thật ngu ngốc.cô gái tự cười chính mình.
Bài blog cách đây đã 3 năm.thì là sao mà còn đúng được chứ. Ba năm, thời gian đã biến từng con chữ với ý nghĩa của nó từ đúng thành sai. 3 năm lòng người khi mà type những dòng này cũng đã thay đổi. 3 năm bài blog giống như 1 văn bản vô nghĩa
Vậy thì phải làm sao. Xóa? Hay sửa lỗi cho nó ? Nhưng nó không có lỗi gì sao lại sửa được. Chậc. Khó nhỉ. Ngày mai hỏi tác giả xem sao. Ngày mai sẽ có câu trả lời .!
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhật kí của Quyên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhật kí của Quyên. Hiển thị tất cả bài đăng
9.23.2016
9.21.2016
Mơ
Tự nhiên choàng tỉnh
Như vừa thức dậy từ một trưa hè,khi đang nằm dưới tán cây bàng, nắng gắt làm mình thức giấc,bất giác lau đi hàng nước mắt còn lăn dài trên má. Ướt nhòe...
Giấc mơ trưa hè vội tan đi như bong bóng xà phòng. Không để lại một dấu tích. Mơ đẹp quá.
A! Thì ra mình đang mơ
Tự nhiên mơ về một căn nhà , có ba có mẹ, có người lớn, trẻ nhỏ, có tiếng cười, và cả một cái tủ lạnh dán đầy hình của gia đình cùng lời nhắn : " 6h về ăn cơm nhen " " bữa nay nấu canh bí với tôm nhen"
Mơ đẹp quá mà sao tự nhiên ba mẹ chia tay , con ko có ba mẹ con khóc . Rồi người mơ cũng khóc. Cơn mộng mị kéo dài quá.
Mệt, môi nứt nẻ , cổ họng khô khốc,lưng ướt đẫm mồ hôi và dính đầy bụi . Mình đã nằm ở đây bao lâu. Không ai biết và cũng chẳng nhớ. Nhưng hình như tán cây sao lạ quá. che cho cả một gốc sân mà sao cứ chừa chỗ mình.Hèn gì trán rịn mồ hôi.Lòng buồn và trống trải!
Thôi đi về thôi,chiều rồi !
Như vừa thức dậy từ một trưa hè,khi đang nằm dưới tán cây bàng, nắng gắt làm mình thức giấc,bất giác lau đi hàng nước mắt còn lăn dài trên má. Ướt nhòe...
Giấc mơ trưa hè vội tan đi như bong bóng xà phòng. Không để lại một dấu tích. Mơ đẹp quá.
A! Thì ra mình đang mơ
Tự nhiên mơ về một căn nhà , có ba có mẹ, có người lớn, trẻ nhỏ, có tiếng cười, và cả một cái tủ lạnh dán đầy hình của gia đình cùng lời nhắn : " 6h về ăn cơm nhen " " bữa nay nấu canh bí với tôm nhen"
Mơ đẹp quá mà sao tự nhiên ba mẹ chia tay , con ko có ba mẹ con khóc . Rồi người mơ cũng khóc. Cơn mộng mị kéo dài quá.
Mệt, môi nứt nẻ , cổ họng khô khốc,lưng ướt đẫm mồ hôi và dính đầy bụi . Mình đã nằm ở đây bao lâu. Không ai biết và cũng chẳng nhớ. Nhưng hình như tán cây sao lạ quá. che cho cả một gốc sân mà sao cứ chừa chỗ mình.Hèn gì trán rịn mồ hôi.Lòng buồn và trống trải!
Thôi đi về thôi,chiều rồi !
7.17.2016
KHÔNG SUY NGHĨ NỮA
Đến đâu thì đến,bây giờ đi ko dc vì còn thương.ở lại mà cứ suy nghĩ hoài thì ng khổ là mình.Cách tốt nhất là không suy nghĩ,cứ để anh lo cho cuộc đời của chính anh.mình ko việc gì phải như vậy.mình cứ sống và làm việc.lo hết phận sự của mình đối với gia đình đi đã. Nếu thật sự hai đứa là của nhau thì sẽ ở bên nhau.còn nếu đã hết duyên hết nợ thì có cố cách mấy cũng chia xa
Nhiều đứa hỏi mình sao khổ mà vẫn quen .Ừ nhỉ mình cũng tự hỏi câu này.nhưng rồi ở đời người có mấy ai không khổ vì tình yêu.nếu tình yêu là sung sướng là chỉ toàn niềm vui thì đâu còn gọi là yêu nữa.phải ko.
Mình sẽ chẳng yêu mù quáng.mình cứ làm tốt những gì mình có thể thôi. như con Nga nó nói.cứ cố gắng đi.không được thì đi . Ừ không được thì đi...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)