Hiển thị các bài đăng có nhãn ngày mưa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ngày mưa. Hiển thị tất cả bài đăng

8.23.2024

Bầu trời trong xanh

Mùa thu xinh đẹp như tình đôi ta

Có mây hồng, hương sen gió thoảng

Có bên kia đồi một vùng hoa thơm

Có bên kia hồ trong xanh vắng sóng

Có em chập chờn chợp mắt trời trưa..


Rồi cơn mưa rào ôm lấy thế gian

Giọt nước chia đôi bầu trời xám xịt

Thanh bình tỉnh giấc lo toang

Em rồi tỉnh giấc, có còn an yên?


Mưa trên máy hiên mưa qua khung cửa

Ly cà phê nguội ngắt từ lâu

Căn phòng vắng tiếng cười cùng niềm vui tuổi trẻ

Tìm nơi đâu khoảng thanh bình ngày xưa?

5.28.2013

mưa!

Mưa về trên những hàng cây góc phố, mình ngồi trước lap, lại phủi đi lớp bụi lấp những trang blog. Mùa này, 3 năm trước, còn ngoắc ngoải nỗi buồn xa trường xa lớp, và lo lắng về mùa thi đại học. 3 năm nhạt nhòa, k để lại chút ít ấn tượng. Mình có còn là mình không.? bị cuộc sống đẩy, rồi cuốn theo mà k cưỡng lại được. Điều gì sau này mình không biết, nhưng chắc chắn sẽ phảit trả một cái giá rất đắc.
Mưa rồi, nhớ hồi đạp xe vòng quanh những góc trong thị xã. Nhớ cảm giác phanh áo chạy qua bờ sông mát lạnh. Nhớ lần mưa làm tinh khôi khuôn mặt người, ấp ám! Nhớ lắm.!
Cũng chẳng lạ khi luôn nuối tiếc quá khứ. Vài năm nữa, có khi mình lại type: "nhớ lắm, nhớ cái tuổi trẻ, ngồi lap viết blog". cũng nên :)
Ít dòng, để biết được, con người ta còn có mấy lúc yếu mềm, khi gặp những điều thân quen xưa cũ. Người từng ngồi gần kề, giờ k còn ngồi gần nữa. Người từng chung đường, giờ không còn đi về chung nữa. Áo trắng học trò cũng phải cất vào tủ và tắm mưa không còn là sở thích của nhau. :( Gặp nhau trong lúc vội vàng sống, chắc gì đã biết đó là ai, và những kí ức mình trân trọng, có biết bao trong đó, người cũng vậy.
Và... chính mình, cũng đã quên ít nhiều.
...


9.06.2012

Rời Một Mùa Yêu…

Có những đêm tôi nằm nghe một khúc nhạc không lời nào đó từ Woim mà thấy lòng mình dậy sóng. Kỳ lạ thật, nhạc không lời lại đổ đầy chữ vào tim tôi theo cách của nó. Giống như cách tôi mải miết đi nhiều nơi thì càng thấy gần lại với lòng mình. Những chuyến đi của tôi không giống ai cả, không phô trương ồn ã hay tìm thú vui, tôi lặng lẽ dùng từng giây phút của cuộc đời theo cách riêng đôi chút kỳ quặc. Như rất nhiều lần tôi tránh nhìn hoàng hôn, vì khi đó tôi biết mình đã đi qua một ngày, dù ngày đó tôi sống có trọn vẹn hay không, tôi vẫn gần cuộc chết thêm chút nữa…


10.14.2011

14.10.2011

Hôm nay sn bạn í.... nhiều năm rồi mà mình vẫn để tâm... :( Sn của mày hp nhé... con đường mày đi, bằng phẳng nhé :xBlog.Uhm.vN




Giữa tháng 10, cũng là mấy ngày thi, ối!!!!

Thứ 2 đi đóng tiền học thôi.... gần 2triệu 8... ực ựcBlog.Uhm.vN







bùn.... Tự nhiên hủy dự thính hok được, nói câu chào tạm biệt Bến Tre trong 3 tháng sao ??!!
Nhớ nhà thì thôi lun đó....Blog.Uhm.vN


Cố lên!! Không từ bỏ được cám dỗ thì ta sẽ sống cùng nó :))
Hôm trước đọc báo về cơm Thủ Đức gê quá... có cái quán Cây Xoài mình thường ăn nữa chứ... khiếp đảm quá... @@! Chắc cũng nhờ ăn "cơm thừa canh cặn" vậy mà giờ ú ù....Blog.Uhm.vN
5 anh em siu nhân :x
Ừ mà sao những ngày này mưa mãi vậy :( Mưa + lạnh làm ta chẳng ngủ đủ giấc gì cả.... Ghét cái thời tiết này hết sức, Sài Gòn là Sài Gòn của nắng và gió và những cơn mưa chớp nhoáng, nó ấn tượng với mình từ lần đầu gặp gỡ là thế... vậy mà.... 
Mà mưa làm người ta nhiều tâm trạng hơn thì phải.... lên face toàn...abc,xyz....Blog.Uhm.vN 
Trên facebook đọc được nhiều tin cũng đau lòng lắm... như em Junko Furuta chẳng hạn.... Buồn chẳng muốn nhắc :(
.....hết ngày....
.....