Hiển thị các bài đăng có nhãn dòng thời gian. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn dòng thời gian. Hiển thị tất cả bài đăng

12.29.2021

Không có tiêu đề...

Ta nhớ thương người

Bên ta sớm mai

Đến khi nắng tắt

Khi hoàng hôn tan


Khói bếp quanh quẩn chiều buông

Người đây ta đó tình luôn dạt dào

Đâu ai ngờ, cũng chỉ là mộng

Nên ta đành, ôm hy vọng mà thôi


Nên dành yêu dấu nhớ mong

Cho vào giấc ngủ, dằn lòng xót xa

Đến khi nắng chói đầu non

Đến khi tỉnh giấc, tình còn mùa thu... 

1.04.2016

Hạnh phúc và Hạnh phúc hơn

Hạnh phúc là khi được tự do đam mê và sống không hối tiếc, còn hạnh phúc hơn là tìm được một người đồng hành với mình trong cuộc đời này, và dù thế nào thì cũng nên hạnh phúc. Nếu có được cả hai thì là người hạnh phúc nhất.
...
Khi người ta kết nối với với nhau bằng cảm xúc vô hình, thì cuộc đời sẽ luôn luôn mất mát để được ước ao trở lại mà bù đắp nó. Thời gian làm chúng ta thăng trầm với cuộc đời, để những ngày sau sẽ trả lời cho những ngày đã qua, để tuổi 30 sẽ trả lời cho những sợ hãi của tuổi đôi mươi. Và dù thế nào, có mơ hồ đến mấy thì cũng chỉ nên hạnh phúc, hoặc hạnh phúc hơn mà thôi.
...
Những ngày sau tôi sẽ tiếp tục sống, chuẩn bị cho một hành trình mới, tận hưởng những năm thanh xuân đẹp đẽ, sẽ mang trái tim son trẻ rong ruổi, có thể té ngã, có thể đớn đau nhưng vẫn vẹn nguyên ước mong, gặp gỡ người cùng mình già đi, để có dịp cười lấp lánh để nói ra câu của An rằng:
Một vài năm sau, em muốn cùng anh đến sống ở trấn nhỏ dưới núi thưa thớt dấu chân người. Sớm mai trèo lên đỉnh núi cao, xuống núi đi chợ mua rau quả. Nấu nướng quét dọn. Sinh con đẻ cái. Buổi chiều đọc một quyển sách. Buổi tối uống rượu, trò chuyện dưới cây hoa hạnh, mãi tới khi ánh trăng và giọt sương mát lạnh. Trong mơ, đi đến khe núi vắng vẻ um tùm cỏ đuôi phượng, tiếng chim lảnh lót, hạt giống trên cây nứt toác… cùng mệt mỏi ngủ thiếp dưới gốc cây. Lúc tỉnh dậy, em vẫn trẻ tuổi, anh vẫn chưa già.

8.29.2013

Bình yên ;(

Vì anh là của em, anh không có quyền làm em đau khổ nhiều. Hoang mang vì nhiều điều chỉ trong 1 buổi sáng. Có khi a phải tự nghĩ ra cách để tạo khoảng trống đối với em. Em nhỉ T.T
Vì em nói em yêu anh nhiều lắm. Nên a sẽ thử 1 lần nữa. Sống tốt hơn bản thân sẽ mường tượng. Cuộc sống cuốn a đi liệu em có là chốn bình yên cho anh mãi k.
Vì a vẫn luôn tìm kiếm, và không tin vào những điều chỉ có thời gian có thể chứng minh. T.T nói dài dòng, hay vì anh không tình cuộc tình mình là mãi. 1 năm 5 tháng 3 ngày, anh vẫn do dự, chưa dám bước cùng em. Mình gần đâu. :D mình còn thật xa em à. anh là gì, anh sẽ ra sao khi sau này k đùm bọc đc em. Lớn lên, em có sẽ bị cuộc sống cuốn đi giống anh k.
Anh buồn và lo lắng nhiều lắm. không đùa đâu. :|
:D tính chỉ viết vài dòng thôi. anh lại thấy cái tags: My silly dog :x:x:x Anh thương em nhiều lắm. :-* Thương từ cái nhìn đầu tiên cơ. :">
Phải chi...

5.28.2013

mưa!

Mưa về trên những hàng cây góc phố, mình ngồi trước lap, lại phủi đi lớp bụi lấp những trang blog. Mùa này, 3 năm trước, còn ngoắc ngoải nỗi buồn xa trường xa lớp, và lo lắng về mùa thi đại học. 3 năm nhạt nhòa, k để lại chút ít ấn tượng. Mình có còn là mình không.? bị cuộc sống đẩy, rồi cuốn theo mà k cưỡng lại được. Điều gì sau này mình không biết, nhưng chắc chắn sẽ phảit trả một cái giá rất đắc.
Mưa rồi, nhớ hồi đạp xe vòng quanh những góc trong thị xã. Nhớ cảm giác phanh áo chạy qua bờ sông mát lạnh. Nhớ lần mưa làm tinh khôi khuôn mặt người, ấp ám! Nhớ lắm.!
Cũng chẳng lạ khi luôn nuối tiếc quá khứ. Vài năm nữa, có khi mình lại type: "nhớ lắm, nhớ cái tuổi trẻ, ngồi lap viết blog". cũng nên :)
Ít dòng, để biết được, con người ta còn có mấy lúc yếu mềm, khi gặp những điều thân quen xưa cũ. Người từng ngồi gần kề, giờ k còn ngồi gần nữa. Người từng chung đường, giờ không còn đi về chung nữa. Áo trắng học trò cũng phải cất vào tủ và tắm mưa không còn là sở thích của nhau. :( Gặp nhau trong lúc vội vàng sống, chắc gì đã biết đó là ai, và những kí ức mình trân trọng, có biết bao trong đó, người cũng vậy.
Và... chính mình, cũng đã quên ít nhiều.
...


8.29.2012

Tùy Hứng là một từ đẹp - Phải không ?

Viết gì giờ nhỉ :)
Lâu ùi ko vào blog.! Người ta hắt hủi blog phải ko ? Người ta bỏ đi hết rồi.
Mình cũng bận bịu với những dự định...!! Đam mê với những thứ đâu đâu ko.
:< Nhớ Quyên quá mất... :) Người yêu "bự chảng" của tui :))
Đã bảo là tùy hứng thì viết gì thì viết nhé.
Tự nhiên muốn học tiếng anh tha thiết.. :| Mình hy vọng có thể đam mê 1 thứ ngoại ngữ như một người nào đó.
Sắp tháng 9 rồi. Tựu trường, nếu là 3,4 năm trước thì nôn lắm nhé... bao nhiêu năm ùi chưa biết tới cái nghỉ hè.
Ừ thì mình chỉ muốn viết 1 điều gì đó. Để đầu óc ko già cỗi. Để còn thấy vui mà như ngày nào! Viết để lưu giữ những điều riêng.
Kỉ niệm viết ra! Ít nhiều cũng mất :< buồn bã vậy đó...
...
...
...
Lâu rồi bị bà vợ già lùn mập ú, hay ghen hay đánh, có bàn tay nhỏ bé cấm dùm dấu 3 chấm. Nhớ cái thói quen đó gê lun :))
End nhé. ngắn thôi. :(

11.03.2011

Ngôi nhà nhỏ nơi vườn xanh.




Con đến tìm bố tại ngôi nhà nhỏ trong vườn xanh - nơi mà những bóng nắng đua nhau soi mình trên nền lá. In lên cổ, mặt và cả trên đôi mắt lim dim chìm trong giấc ngủ no tròn. Con thích cái cảm giác dịu nhẹ khi về đây. Thương từng giây từng phút nhập tâm, con chờ nghe tiếng lít chít cãi nhau trên những nhành sa-pô nặng trĩu, để chợt thấy vui khi nhận ra chất giọng quen thuộc của một lũ chim quyên nào đó đang lúc nhúc tranh giành bói quả chín. Con yêu những cơn gió thổi từ đồng xa, ghì sát bên con tiếng lá ru xào xạc, ru cả hơi thở từ sông nước mát lành phà vào cái không khí oi ả của buổi trưa hè gắt nắng. Thanh bình là thế!


Con cúi chào bố bằng một nén nhang trầm, rồi thật lặng thật im con mỉm cười cùng bố. Bố ngồi sát bên, con biết bố luôn ngồi sát bên... Nhưng biết phải làm sao khi con không thể nhìn thấy bố bằng xương bằng hình. Con đã từng ước mình được sinh ra mà không bao giờ phải sống trong mỏi mệt, nhưng mệt mỏi và niềm đau muôn đời cứ bám đuổi theo con. Bố ơi, nước mắt đâu chỉ mặn mà còn có vị chua và đắng, đúng không?



Hãy yên lòng say giấc bố ơi, thi thoảng bố con mình lại gặp nhau, cùng nhâm nhi cafe, tại một quán trong mơ bố nhé! 


[Ken]


Dance with my father...

10.04.2010

rain drop...

àk... cuối cùng cũng được online goài, nghe nhạc trong tiếng mưa đầu đông, êm quá đi mất...


he he he.
Ở Sài Gòn mà cứ như ở Hà Nội... sáng ẩm, âm u...
Nay trốn quốc phòng ra net chơi... thôi rồi...
hjc...

Bữa về nhà... có xem 1 tập phim... The english patient thì phải... có 1 câu rất hay: "Vì trái tim là 1 nơi rực lửa, lỗi lầm cũ bao giờ khiến con người đau khổ suốt cuộc đời?"
Ôi! lại nói nhảm goài ^^!
"Người ta thì nhớ 1 ánh mắt sài thành, còn mình thì nhớ gì nhỉ ?" Ai nói vậy...http://matcuoi.com
"Thứ mình hết sức giữ gìn lại bị người khác phá đi trong chốc lát, liệu có vui hok ?http://matcuoi.com
haiz...
tào lao...
mấy nay lại nhớ quê quá trời...
nghe đỡ 1 bài cho đỡ nhớ nào...http://matcuoi.com

http://matcuoi.com
okie! cảm thấy vui vui khi được viết entry này quá
he he he!!
1 bài cuối goài out thoai.

Ùm. Còn chuyện bà TA chẳng biết sao nhỉ. Thôi để bả tự xử, mình chẳng tiện góp ý chút nào... Tình cảm thật là... hết sức rắc rối...http://matcuoi.com con nít như ta làm sao hĩu được...
Nói chứ mình cũng thèm gái lắmhttp://matcuoi.com.
End day.
Mai học quốc phòng, ăn cơm heo thoai>_

8.23.2010

Vài Lần Đón Đưa



Lần đầu nghe bài này, không phải trong khung cảnh lãng mạn gì. Trái lại, lúc đó mình đang mồi hôi nhễ nhại, đầu óc lùng bùng, chân mỏi nhừ  vì chạy lên chạy xuống phục vụ khách.


Ai đi theo em mấy lần phố mưa
Mưa bay theo em áo dài đón đưa
Hồn tựa là mưa, mưa vọng hát
Rồi bài hát cất lên...


Giọng Lê Hiếu mượt làm sao. Nhiều người nói anh hát yếu. Có thể là vậy, nhưng đôi lúc cái mong manh trong làn hơi, trong cách luyến láy, cách nhả chữ của anh  lại trở nên hoà hợp với bài hát vô cùng. Đặc biệt là với "Vài lần đón đưa".


Trần Lê là một cái tên khá xa lạ với nhiều người. Nhưng anh cũng không cần phô trương hay nổi đình nổi đám với ai.  Nghe bảo rằng, anh viết "Vài lần đón đưa" cách đây 12 năm, khi còn học Lê Hồng Phong. Học sinh LHP khi đó không thuộc bài hát truyền thống trường, nhưng lại nằm lòng "Vài lần đón đưa" ...