Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

8.23.2024

Bầu trời trong xanh

Mùa thu xinh đẹp như tình đôi ta

Có mây hồng, hương sen gió thoảng

Có bên kia đồi một vùng hoa thơm

Có bên kia hồ trong xanh vắng sóng

Có em chập chờn chợp mắt trời trưa..


Rồi cơn mưa rào ôm lấy thế gian

Giọt nước chia đôi bầu trời xám xịt

Thanh bình tỉnh giấc lo toang

Em rồi tỉnh giấc, có còn an yên?


Mưa trên máy hiên mưa qua khung cửa

Ly cà phê nguội ngắt từ lâu

Căn phòng vắng tiếng cười cùng niềm vui tuổi trẻ

Tìm nơi đâu khoảng thanh bình ngày xưa?

7.04.2023

Người ngồi đó, với trăm ngàn thổn thức.

Nghĩ về hạnh phúc đã bỏ ta rồi.

Về quá khứ ,sao đi qua vội vã.

Chẳng còn lời chúng mình nói cùng nhau?


Đôi mái đầu xanh, một con đường vắng.

Trời cao trong vắt như mắt người yêu.

Bỗng mưa tí tách, tựa đầu em khóc.

"Anh có thể, ngừng yêu em được không?"


10 ngón tay nắm chặt lòng bàn tay.

Anh run run trong từng cơn gió lạnh.

Những đau lòng cứ chực khỏi môi khô.

"Em sau này, sẽ ổn, đúng không em?"

1.21.2023

Xuân đầu - Xuân Diệu

Trời xanh thế! Hàng cây thơ biết mấy!

Vườn non sao! Đường cỏ mộng bao nhiêu.

Khi Phạm Thái gặp Quỳnh Như thuở ấy,

Khi chàng Kim vừa được thấy nàng Kiều.


Hỡi năm tháng vội đi làm quá khứ!

Trời về đây! Và đem trở về đây

Rượu nơi mắt với khi nhìn ướm thử,

Gấm trong lòng và khi đứng chờ ngây.


Và nhạc phất dưới chân mừng sánh bước;

Và tơ giăng trong lời nhỏ khơi ngòi;

Tà áo mới cũng say mùi gió nước;

Rặng mi dài xao động ánh dương vui.


Thiêng liêng quá, những chiều không dám nói,

Những tay e, những đầu ngượng cúi mau;

Chim giữa nắng sao mà kêu đến chói!

Ôi vô cùng trong một phút nhìn nhau!


Cho ta xin, cho ta xin sắc đỏ,

Xin màu xanh về tô lại khung đời…

Trời ơi, trời ơi, đâu rồi tuổi nhỏ?

Hôm xưa đâu rồi, trời ơi! trời ơi! 

12.15.2022

Giữa Đám Đông - Nguyễn Phong Việt



Không mấy ai có thể biết khi chúng ta cười vui giữa đám đông

là cô đơn giăng kín ở trong lòng…


Là bàn tay không biết bám víu vào đâu giữa những khoảng trống lạnh lùng

là trả lời cho người này người kia mà trong lòng tràn đầy câu hỏi

là nheo mắt nhìn nhau mà biết rằng đang đau nhói

là thản nhiên khoanh tay mà nhịp tim vang từng hồi mệt mỏi

mình đang ở đâu đây?


Giữa đám đông, chúng ta đứng đó và thấy mình như một đám mây

cứ lững lờ trôi trong một bầu trời xa lạ

những gương mặt thân quen, những giọng người thoảng như cơn gió

muốn hét thật to, muốn nằm xuống như một cọng cỏ mềm sau cơn bão giông đang cần bày tỏ

mà có được đâu?


Giữa đám đông, chúng ta đứng đó và hình dung ra một chiếc cầu

mình ở bên này nhìn mọi người ở bên kia thinh lặng

tự hỏi mình có còn là mình sau những gì mất mát

có còn được là mình hay đã là người khác

sống cuộc đời chai sạn

rồi nhẫn tâm…


Chúng ta bước vào đám đông và biết mình thất lạc nhưng lại không muốn ai chìa bàn tay ra để cầm

để níu giữ những tổn thương vẫn từng ngày giấu kín

để nhận ra sau những đêm rất dài vẫn là ngày mờ mịt

để cúi xuống rũ vai cô đơn như một định mệnh

để cười chua xót

trước khi ngẩng nhìn lên…


Ở giữa đám đông hay khi đám đông ở giữa mình

cũng có khác gì nhau bởi trong lòng vẫn thế

muốn được đứng im lìm mà những cái đụng vai cứ làm giật mình từng hơi thở

chỉ ước giá như là tượng đá

cần một giây phút được bình yên…


Ở giữa những đám đông

chỉ có nỗi cô đơn là hiểu rõ nhất những gì thuộc về trái tim mình?



8.6.2013

Nguồn: Nguyễn Phong Việt, Từ yêu đến thương, NXB Văn học, 2013

6.17.2022

Phải có tiêu đề

Tôi mang trong mình niềm thương nhớ

Bỏ lại câu ca, vài vần thơ

Đợi em mùa đó, ngày tháng đó

Một buổi chiều xưa, chốn ban sơ.


Ta có nỗi buồn, ngày thứ sáu

Để dành chăm chỉ kể nhau nghe

Ta mang nỗi nhớ, ngày chủ nhật

Còn hôm qua đó bỏ rơi rồi.


Gió ngủ say sưa, trăng đã thôi

Đường em ghì lấy vạt áo tôi

Lòng tôi dẫu rộng như trời biển

Vắng cánh buồn em, hoá đơn côi...


Một tối sau khi xem Em và Trịnh. 

12.31.2021

100 năm.

Vì trong nước mắt có nụ cười.
Và vì trong nỗi đau cũng có niềm vui.

Chúng ta có thể đi bên cạnh nhau 100 năm hay không từ thời khắc này.
Đi từ những trẻ thơ cho đến khi đầu bạc.
Đi từ những bền lâu cho đến lúc cuộc đời buông tay để phai nhạt.
Đi từ những cô đơn cho đến ngày không thể xa cách.
Chúng ta có thể nào không?

Những người yêu nhau bao giờ cũng biết cách ước mong.
Thề sẽ lặng im khi người kia lên tiếng.
Thề sẽ không thèm khóc khi người kia đòi lau nước mắt.
Thề sẽ nấu một bữa ăn ngon nhất trên đời cho người kia chẳng thể nào quên được.
Thề sẽ dựa đầu vào nhau nơi phía trái của lồng ngực.
Rồi khúc khích cười…

Nhưng 100 năm đâu phải chỉ một ngày.
Biết được khổ đau nào đến trước để chúng ta chờ đón.
24 tiếng đặt chân xuống vực sâu cũng đủ làm chúng ta hoảng hốt.
Lời hứa 100 năm có khi chỉ vỡ tan trong một giây phút.
Từ đó tình yêu lạc loài!

Bằng cách nào chúng ta giữ lại được niềm vui.
Khi một người xin lỗi một người vì đã từng buột miệng nói.
Ràng buột bởi hạnh phúc một ngày thì giản đơn vì đó chỉ có thể là nông nổi.
Đó chỉ có thể là yêu thương nằm ngoài những gì con người ta chờ đợi.
Vì đâu chắc gì chúng ta muốn dành cho nhau giây phút cuối.
Khi trong lòng đã đánh mất nụ hôn….

Chúng ta gắn lên bầu trời những vì sao mang tên những đứa con.
Nhưng những vì sao ấy chưa kịp sáng lên đã vụt tắt.
Chúng ta gắn lên bầu trời những vì sao mang tên một ngôi nhà với nhiều hoa hồng vàng dưới nắng.
Nhưng những vì sao ấy không hề biết.
Chúng chỉ hiện diện trong giấc mơ?

Trên những con đường chúng ta đi qua có chiếc lá nào biết cách giữ ấm trong ngày mưa.
Có chiếc lá nào vẫn xanh từ lần đầu hò hẹn.
Có chiếc lá nào khô trên cành mà không hề biết.
Có chiếc lá nào rơi vào đúng ngày tháng.
Chúng ta rời xa…?

100 năm chưa bao giờ chất đầy được vào lời hứa của chúng ta?
100 năm không phải là quãng đời để sống?
100 năm chỉ là cách chúng ta đánh vần để tình yêu kia đừng chạy thoát.
Khỏi giây phút này?

Nhưng 100 năm nữa có những người vẫn chờ đợi những người về qua đây?

9.15.2014

Dại khờ...

Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người. 
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi, 
Người ta khổ vì xin không phải chỗ. 

Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó! 
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương. 
Vì thả lòng không kìm chế dây cương, 
Người ta khổ vì lui không được nữa. 

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa; 
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy; 
Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây, 
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất. 

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào. 
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không muốn lành thú độc.

Xuân Diệu

6.09.2012

Sau Cuối

Anh trả em về cho tàn cây
Chúng mình từng ghé thăm mùa hạ trước
Những chiếc lá xanh đã rụng về đâu nào ai biết được
Chỉ còn những xác xơ cành
Trơ trụi, bơ vơ 


Anh trả em về góc quán cũ ngày xưa
Bàn ghế liêu xiêu
Buổi chiều bỏng rát
Chỗ cũ thường ngồi
Giờ mình em hai tay gầy ôm mặt
Ngước lên nhìn
Chiều đã tắt từ lâu 


Anh trả em về cho những đêm thâu
Ngọn đèn say chếnh choáng
Em khe khẽ cười
Đêm trắng mồ côi
Bàn tay tung yêu thương lên trời,
Yêu thương hóa thân thành những vì sao sáng
Huyễn hoặc xa xôi


Và anh
Đã trả lại em rồi
Khối cô đơn đầy ắp
Những ngày xưa

1.20.2012

Sinh Nhật Mùa Đông





Có một người trọn kiếp yêu.... trà đá


Nên thương người sinh nhật giữa mùa đông


Có một người híp mắt và hóp má


Nên mê ai thuở hip hop tưng bừng.


Có một người email không biết check


Say một người mười bốn tiếng online!


Có một người "di động" không biết bấm


Si một người lướt laptop wifi!.


Có một người hễ đông là....nín thở


Sinh nhật ai bối rối, biết tặng gì?


Ba đêm trắng uống thật nhiều.... trà đá!


Viết được bài thơ ngỏ rất lâm li!.


Có một người bắt chước ông già tuyết


Một đêm đông leo ống khói thảy vào


Bài thơ ấy và..... cấm đầu chạy trốn


Đâu biết rằng người nhận cũng nao nao!.


Chuyện cổ tích chứ làm gì có thực


Nhưng biết đâu, đông vẫn nắng thật vàng


Có hai người nắm tay trên hè phố


Chính là người trong chuyện kể này chăng?

1.09.2012

Vừa Hết


Những ngón tay nói lời câm lặng,
Những ngón tay gật đầu câm lặng,
Những tin nhắn làm nên câm lặng
cuộc gặp nhau…
(và những lời yêu thương đã lâu không nói qua đôi môi,
Thời của những ngón tay cất lời,
Thời điện thoại nhận được nhiều âu yếm, hơn người)

chỗ ngồi quen, thuộc lòng từng mảng vôi rơi khỏi những bức tường chết sững
vôi mồ côi, vôi lạc loài
quán đủ nhỏ
người đủ đông,
bạn bè đủ mặt
khói thuốc đủ cay vai áo
chỉ không đủ lời để thành lời,
không đủ cười để thành vui
bạn chìm vào ghế rất sâu
bạn chìm trong giấc không màu,
Mắt tìm một chỗ đậu cứ trượt mãi trên rêu, trên khói
Buổi sáng thứ một ngàn năm trăm mười hai,
bạn bè ngồi cùng nhau
nắng lên trong suốt,
lúc ra về chớm hỏi, tối qua có ai say?
chới với câu rơi phía gót người…

Mắt đã rêu lâu quên chạm mắt
Tay đã rêu lâu quên chạm vào tay
Cà phê sáng nay
(như cuộc đời)
không dấu vết
tiếc nuối
tiếc nuối
tiếc nuối
cũng vừa tan khi đến cổng nhà…

Nguyễn Ngoc Tư

7.29.2011

Là những khi - Nguyễn Phong Việt

Là những khi mệt mỏi mà không dám cúi xuống vì sợ đánh rơi một giọt nước mắt
là những khi cô đơn mà không dám nói ra một lời vì sợ trái tim mình tan nát
là những khi bình yên mà không biết làm cách nào giữ trên môi một tiếng cười thanh thoát
là những khi ngơ ngác không biết mình là ai...

chúng ta đến trong cuộc đời và điều đầu tiên xin từ chối là những đắng cay
bản năng đâu dạy cho con người biết yêu thương những mất mát
nên đi qua một bình minh thì cảm ơn một bình minh vừa tắt
đi qua một ngày mưa thì cảm ơn một ngày mưa nhiều mây xám
sống như mong muốn sống thật lòng!

Cứ đưa bàn tay ra mà không cần biết ai đó nắm được không
sẽ thấy mình sao tự nhiên gần gũi quá
mặc những người thân quen cố giấu vào trong sự xa lạ
hay người xa lạ cố giấu vào trong những nghi ngờ vội vã
có khác gì nhau…

Nhưng những vết thương thật sự chỉ đến từ phía sau
lúc nhìn thấy người ta cần trong đời bằng một cái nhìn lén
lúc gương mặt ta tin sẽ mang đến trong đời ta hạnh phúc đã nhìn về một hướng khác
lúc tình yêu của một con người ta yêu giờ được một người không phải ta giữ chặt
thì biết phải làm sao?

Để rồi có những khi đớn đau mà không dám làm phiền đến lòng bao dung một chút nào
rồi có những khi lặng im xem như lòng mình đã chết
rồi có những khi ngồi mãi bên hiên nhà như một người lữ khách
rồi có những khi cứ mong cuộc đời chỉ toàn là đêm trắng
để dần sẽ quen…

Chúng ta đã bước đi trong cuộc đời và tiếp nhận những đổi thay
sao vẫn muốn tin tình yêu là bất biến
mỗi phút giây đi qua có biết bao nhiêu lần là những cuộc đưa tiễn
vậy mà cả quãng đời đi qua ta đứng hoài trong phần đời hối tiếc
không nỡ rời xa…

Chỉ là bão giông đó là thứ chúng ta phải trải qua
khóc một lần rồi thêm một lần nữa
mất một lần rồi thêm một lần mất hơn như thế
không sớm thì muộn thôi…

Có khi hãy để cho cuộc đời vay trước chúng ta những niềm vui!

(1h45p 1/7/2009) 

7.27.2011

Giá mà được chết đi một lúc


Nguyễn Thế Hoàng Linh
 
Giá mà được chết đi một lúc
Chắc bình yên hơn một giấc ngủ dài
Nếu được xuống địa ngục thì càng tốt
Lên thiên đường sợ chả gặp ai

Giá mà được chết đi một lúc
Tỉnh dậy xem người ta khóc hay cười
Và xem thử mình sẽ cười hay khóc
Làm ma có sướng hơn làm người?

Giá mà được chết đi một lúc
Nằm im cho cuộc sống nhỏ tuôn trào
Nếu người ta tống ngay vào nhà xác
Cứ thế mà chết cóng cũng chẳng sao.

1.13.2011

Chỉ cần được thấy người cười vui

Nguyễn Phong Việt
Chỉ cần được thấy người cười vui
là những khổ đau trong tim cũng sẽ gắng gượng cười…

Ta đã có tháng ngày sống như hạt sương
hạnh phúc mà không cần ai nhìn ngắm
những nỗi buồn (nếu có) đều được điểm tâm bằng môi hôn nồng ấm
mỗi ngày là một giấc mơ…

Chưa một lần chúng ta ngã giá với cuộc đời ngoài kia
yêu thương với những gì mình có được
chỉ ao ước lo toan cho một tình yêu giản dị nhất
được khóc, được cười…cùng nhau!

Nhưng ngoài kia mưa nắng cũng có niềm đau
ngoài kia một chiếc lá rơi cũng đòi quyền ấm cúng
ngoài kia một tiếng thở dài cũng thành sấm chớp vang trong lồng ngực
ngoài kia chỉ toàn là mất mát…
cho những ai muốn sống đến tận cùng…

Người bước qua ngưỡng cửa và nói lời cảm ơn
- Cảm ơn một lần gặp nhau dù không thể bước cạnh nhau mãi mãi
- Cảm ơn một cái nắm tay mà hơi ấm kia sẽ không bao giờ trở lại
- Cảm ơn nụ hôn mà lần duy nhất trong đời được tìm thấy chính mình nơi đấy
- Cảm ơn những giọt nước mắt được khóc vì niềm vui…

Người mang theo hết những hi vọng còn sót lại trong cuộc đời
tiếng Cảm ơn ấy giản đơn mà như từng vết cứa
ta đâu cần Cảm ơn vì tình yêu đó chưa bao giờ là chọn lựa
khi chúng ta sống là để cho nhau…

Có biết bao cuộc đời cần hạnh phúc để thấu hiểu khổ đau
nhưng tại sao người lại sống cho điều ngược lại
tại sao lại bất chấp bản thân mình cho quãng đời còn xa mãi
khi người biết không ai thay thế được chúng ta!

Người buông tay để chấp nhận những xót xa
thử hỏi làm sao thấy cuộc sống còn ý nghĩa
thử hỏi làm sao ta mỉm cười dù ngàn lần muốn thế
cho những lần gặp lại nhau trong đời…

Chỉ cần được thấy người cười vui
là những khổ đau trong tim cũng sẽ gắng gượng cười…
(ta chỉ biết lừa dối mình bằng suy nghĩ của một người chỉ còn lại đơn côi! )

7.31.2010

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu



Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…

Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.

Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…

Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…

Em ngồi nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?

(Sưu tầm)