Hiển thị các bài đăng có nhãn Bye. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bye. Hiển thị tất cả bài đăng

1.21.2023

Xuân đầu - Xuân Diệu

Trời xanh thế! Hàng cây thơ biết mấy!

Vườn non sao! Đường cỏ mộng bao nhiêu.

Khi Phạm Thái gặp Quỳnh Như thuở ấy,

Khi chàng Kim vừa được thấy nàng Kiều.


Hỡi năm tháng vội đi làm quá khứ!

Trời về đây! Và đem trở về đây

Rượu nơi mắt với khi nhìn ướm thử,

Gấm trong lòng và khi đứng chờ ngây.


Và nhạc phất dưới chân mừng sánh bước;

Và tơ giăng trong lời nhỏ khơi ngòi;

Tà áo mới cũng say mùi gió nước;

Rặng mi dài xao động ánh dương vui.


Thiêng liêng quá, những chiều không dám nói,

Những tay e, những đầu ngượng cúi mau;

Chim giữa nắng sao mà kêu đến chói!

Ôi vô cùng trong một phút nhìn nhau!


Cho ta xin, cho ta xin sắc đỏ,

Xin màu xanh về tô lại khung đời…

Trời ơi, trời ơi, đâu rồi tuổi nhỏ?

Hôm xưa đâu rồi, trời ơi! trời ơi! 

8.29.2012

Tùy Hứng là một từ đẹp - Phải không ?

Viết gì giờ nhỉ :)
Lâu ùi ko vào blog.! Người ta hắt hủi blog phải ko ? Người ta bỏ đi hết rồi.
Mình cũng bận bịu với những dự định...!! Đam mê với những thứ đâu đâu ko.
:< Nhớ Quyên quá mất... :) Người yêu "bự chảng" của tui :))
Đã bảo là tùy hứng thì viết gì thì viết nhé.
Tự nhiên muốn học tiếng anh tha thiết.. :| Mình hy vọng có thể đam mê 1 thứ ngoại ngữ như một người nào đó.
Sắp tháng 9 rồi. Tựu trường, nếu là 3,4 năm trước thì nôn lắm nhé... bao nhiêu năm ùi chưa biết tới cái nghỉ hè.
Ừ thì mình chỉ muốn viết 1 điều gì đó. Để đầu óc ko già cỗi. Để còn thấy vui mà như ngày nào! Viết để lưu giữ những điều riêng.
Kỉ niệm viết ra! Ít nhiều cũng mất :< buồn bã vậy đó...
...
...
...
Lâu rồi bị bà vợ già lùn mập ú, hay ghen hay đánh, có bàn tay nhỏ bé cấm dùm dấu 3 chấm. Nhớ cái thói quen đó gê lun :))
End nhé. ngắn thôi. :(

1.05.2012

Trời nóng như đổ lửa... những áng mây cũng lười biếng lẩng quẩng đi đâu đó để tránh cái nóng giữa trưa... Lớp học còn lưa thưa vài đứa sau giờ tan học, tôi ngồi đó, mài mò cây viết trên tờ giấy nhỏ xinh xắng của bạn. Đã 2 tháng rồi kể từ khi tôi và Thảo viết nt cho nhau trên những tờ giấy be bé xinh xinh này, tôi nhớ như in cái ngày nhận được tin đầu tiên...
"Người gì đâu mà kì quá vậy?! ăn uống không biết cho vào thùng rác sau... đáng ghét!"
"Đứa kế bên đấy, t là lớp phó LĐ mà! xả rác giề =="! "
...
Từ đó những tin nhắn cứ lần lượt được chúng tôi truyền cho nhau... bằng những mảnh giấy nhỏ, bằng mặt bàn đã được tôi mài trắng xóa... bút chì trên đó làm tôi thấy dễ chịu, như thể mình sẽ chẳng bao giờ viết sai, nói sai một từ nào... Ngày ấy là niềm vui bé nhỏ nhưng lan tỏa... ngày ấy, êm đềm, chúng tôi dựa vào nhau để cố gắng, và quên đi những nỗi buồn thường trực...

Tôi đã mở rộng lòng mình cho một người lạ mặt nào đó lớp chiều...
Chúng tôi biết về nhau... tôi biết những lần cãi nhau của cha mẹ bạn, những điểm kém, sự bức bối khi thua sút người khác... biết hôm qua bạn cười bao nhiêu lần, đôi khi là ăn cơm với món gì, về nhà ra sao...? hôm nay kiểm tra một tiết thế nào, những dự định cho tương lai... Tôi cũng kể cho bạn nghe những chuyện không may mắn của mình trong cuộc sống... những dằn vặt vì làm tổn thương người khác, chuyện áp lực học tập...Cái kẹo bạn nhờ người gởi trong cuộc thi chạy việt dã, những ngôi sao nhỏ tí xếp bằng giấy... lâu lâu là một hình vẽ ngộ ngĩnh để chọc phá tôi.!!
Ngày ấy, chỉ duy nhất một điều tôi không biết về bạn... đó là gương mặt, nụ cười và giọng nói...!! THực ra, tôi đã chối bỏ cái quyền được biết, được nghe, được nhìn bạn... Tôi chỉ cần vào trường vào buổi chiều và lang thang nhìn vào lớp học của mình, ngay chỗ của mình... nhưng tôi hay bạn cũng sợ điều đó...  

Hằng ngày tôi cứ tưởng tượng ra một cô bạn hoàn hảo, không cần đẹp lắm, nhưng chắc là có duyên, không có khiếu hài hước nhưng chắc là sẽ dễ chấp nhận thôi, không nổi bật giữa đám đông nhưng chắc là mình sẽ nhận ra bạn ngay....
À thì ra cuộc sống không phải lúc nào cũng giống như mình tưởng tượng...!!!

Trực trường... mỗi học sinh điều phải làm cái bổng phận đó, ngày đó, tôi đi ngang lớp mình vào buổi chiều, cũng nóng, mệt, và nghĩ ngợi vẩn vơ về cái hẹn tối nay với đám bạn. vô tình ánh mắt tôi lại nhìn vào chỗ của chính mình...

Thì ra bạn không đẹp... đúng theo nghĩa đen... và nghĩa bóng(nếu có) là xấu...
Thì ra ngày đó tôi dùng nhan sắc để đánh giá con người.
hmm!! lớp đã về hết rồi và những dòng viết hồn nhiên của bạn vẫn trên giấy... biết viết gì đây...
Những ngày sau, tôi bối rối nhận ra mình không như mình mong muốn...
Những ngày sau đó....

Tôi xin sđt bạn như là cách để nghĩ về mối quan hệ đó... và tôi thất vọng khi chỉ tìm ra một con người ái ngại tất cả, bạn không có khả năng duy trì cuộc thoại.... Giọng bạn khó nghe, thẹn và nhỏ... giọng cười cũng vậy... 
Ngày ấy, tôi yêu cầu bạn không nói câu nào trên phone nữa... tôi duy trì cuộc gọi bằng các mở cái bản nhạc cho bạn nghe... 

Bạn nghe loại nhạc dễ nghe và dễ chấp nhận... nhưng mau quên... ngày ấy trong máy tôi là cả 1 foder nhạc dành cho bạn... thích- bạn nói thế, chưa bao h dám phản đối hay bác bỏ những gì tôi đưa ra...

Tôi sợ, sợ sự thay đổi đến khốn nạn của mình, những lần đọc được những dòng ngộ nghĩnh không còn là niềm vui nữa... tôi trả lời như nghĩa vụ phải trải qua... 

Rồi như sự tự nhiên của cuộc sống, những nt thưa dần, bạn ngày càng xa, mà dường như mất tăm trong cuộc sống, còn tôi cũng tìm được những niềm vui mới mà chóng quên đi....

Đến tận bây giờ, khi đã lớn hơn một chút và nhìn thoáng ra, tôi nhận ra mình chưa bao giờ đặt bạn vào đâu đó trong lòng... vì bạn không có một chúc gì để lôi cuốn người khác ư... hay con người ta chỉ có thể đặt niềm yêu của mình vào một số người duy nhất, hay lòng người chỉ có một số chỗ trống duy nhất....

Tối nay
Tôi ngồi đây, lại nhớ đến bạn... để níu kéo những cảm xúc xa xưa.....!

12.22.2011

Quên...

ờ... tao quên rồi... tao quên mất là mày và tao chỉ kết nối với nhau bởi 1 sđt vớ vẩn... vậy là từ nay tự đi con đườn của mày nhé... sn năm sau. năm sau. năm sau. năm sau. năm sau của năm sau sẽ chẳng là tao kiên nhẫn tắm táp sạch sẽ, dạo vài dòng rồi nt cho m đâu... :)

tao lao đầu vào cái thứ gì đâu đó m à... nhiều lúc t muốn m ở cạnh bên, rồi nc, rồi cùng cười, nhưng... xa quá...

phải là tao đã cố gắng nhiều hơn... chứ không phải là hững hờ nhìn m đau bởi những thằng đấy... không phải là những trưa cố tình về trễ để gặp m trên con đường đi học, không phải là những chiều nán lại để nhìn m từ đâu đó xuất hiện trong tích tắc rồi biến mất...

Nhiều khi tao cứ tưởng mình có thể dõi theo người nào đó suốt cả quãng đời còn lại, khi tao chọn trường khác mày... xa một chút, khi tao mệt mỏi với cái tâm tính lớp 11, mày xa t một chút, rồi khi t muốn mày tự sống, tự mạnh mẽ.... rồi đến h, là mất tăm trong cs của nhau r đó... :D

Haiz... rốt cuộc là t chỉ muốn tiếc nuối một cái gì đó, cái ngày mà nước mưa tháng 4 làm ướt áo mày, nhớ lần cúp điện tháng 7, phải t đủ can đảm để nắm chặt tay m... :) Nếu chọn con đường của mày, biết đâu chúng ta sẽ ngồi kế bên nhau, tao thích vuốt tóc, từng sợi tóc mềm rung rung trên ngón tay...

Tao biết là mày chẳng thể nào tìm nỗi 1 người đàng hoàng cho mày đâu... cái mơ ước ngày đó với tao là lo cho mày đầy đủ...  nhưng tao h thành cái đứa chẳng ra gì rồi... lấy 1 thằng nào giàu có nhé, việt kiều càn tốt... tại tao... :(

bye!!!