Cuối cùng cũng phải có thì giờ
Những tháng ngày đi, phía hoàng hôn
Những nụ cười qua, niềm vui cũ
Những chuyến xe đêm, những rét mùa
Rồi, cũng chỉ còn tôi ở lại
Nhìn ngày dài, đêm ngắn biết bao
Từng gương mặt không còn màu sắc
Và nụ cười chỉ để xã giao?
Trôi qua thôi, ngày xuân rực rỡ
Thời gian trầm lại nỗi lòng tôi.
Đợi tia nắng ngủ, cơn mưa đến.
Cuốn bụi buồn tênh những ngược xuôi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét